1 post / 0 new
Xin lỗi Bố Đám tang của bố không có mặt con
Tin này đã cũ, không liên hệ người đăng

Quỳ Hợp ngày tháng năm....!!!!!!!!!!!

Tôi sinh Cu mít vào 1 ngày lạnh buốt, nhiệt độ ngoài trời lúc đó là 7 độ C. Thời tiết miền núi cái lạnh đến thấu da thấu thịt,mặc bộ đồ váy bầu nằm ở trên bàn đẻ mà người tôi cứ run lên bật bật, 2 hàm răng phải cắn vào nhau mà cái lạnh vẫn thấm dần vào da vào thịt . 2 ngày đau mà vẫn không thể sinh con ra được. Ra khỏi phòng khám tôi lăn lộn với cơn đâu và bắt đầu chuẩn bị mổ. nằm trên giường bệnh truyền nước tôi khóc nức nở, tôi ao ước lúc này có bố mẹ tôi, chị em tôi ở đâu an ủi tôi để tôi có thể vượt cạn an toàn, nhưng rồi chỉ nức nở gọi tên mẹ ơi!!!!!!!!!!
Nằm trên bàn mổ tôi mơ hồ thấy con mình được đưa ra, mơ hồ nhìn thấy gương mặt con mình, mơ hồ thấy gia đình bên nội hoan hỉ, vui sướng gọi điện cho Bố mẹ và người thân trong gia đình tôi... Rồi tất cả chìm vào giấc ngủ....
7 ngày trong bệnh viện với cái lạnh thấu da thấu thịt, tôi luôn nghĩ đến gia đình mình, đứa con gái đi lấy chồng xa, không ai bên cạnh, tủi thân và khóc nức nở....
1 tháng bận rộn với con cái, cảm nhận được tình yêu, tình mẫu tử, mà sao lúc ấy tôi thấy thương mẹ thế, thương cả mẹ chồng tôi, khó khăn mệt nhọc sinh ra con và nuôi dưỡng con tới khi lớn khôn.
Ngày nào tôi cũng gọi điện về nhà ngoại mình, và nhận được điện thoại hỏi thăm của các anh chị mình, lòng tôi như chợt ấm lại, không thấy buồn tủi nữa. Nhưng sao không thấy Bố tôi nói chuyện gì.......
Thế là thấm thoát gần 2 tháng, tôi chờ đợi ngày trở về bên nhà ngoại, Chiếc xe đưa cả 2 vợ chồng tôi, cumít và Bà nội bắt đầu lăn bánh, tôi mong chờ xe lăn bánh thật nhanh để về tới quê mình, gặp gỡ người thân trong gia đình mình.
Xe đã về tới Thanh Hóa, đi vào cổng nhà tôi, trời mưa lâm thâm, nhìn vào nhà thấy mẹ tôi đứng ở cửa che ô đỡ con tôi vào nhà, còn tôi được chồng đỡ xuống xe và dìu vào, tôi hất tay anh, và bước vào (bởi vì tôi nghĩ rằng a tưởng tôi mệt). Vừa bước vào bậc thềm vào nhà, cảnh tượng đập vào mắt tôi lúc ấy là gì? là bàn thờ Bố tôi, là bức di ảnh bố tôi , là khói hương nghi ngút trên bàn thờ Bố, là những tấm in Kính Viếng hương hồn ông , cảm giác ấy đến bây giờ tôi vẫn cảm nhận được .. Trời ời! như một tiếng sét đánh ngang tai tôi , tôi quỳ sụp xuống chân bàn thờ ông khóc nức nở Bố ơi!!!!!!!!!!!. Tôi không thể tin được, không thể nghĩ rằng Bố mình lại ra đi như vậy, không thể nghĩ rằng Đám tang Bố không có mặt mình, nghĩ rằng tôi không được để tang bố,
Bố ơi! Đến tận bây giờ con vẫn luôn nghĩ rằng trên đời này con có 1 ngừơi Bố tốt mặc dù Bố không coi con là con của Bố, và luôn thương yêu Bố. Những ngày Bố ốm đau con không có mặt chăm sóc Bố, con bất hiếu quá bố ơi!!!
Những ngày sau đó trong giấc ngủ của tôi luôn có hình ảnh của Bố, và mãi mãi trong trái tim tôi...

__________________

Cu mit của mẹ. Tình yêu của mẹ

-----------Reply---------
Bố sẽ hiểu tình cảm của bạn dành cho Bố. Hãy nén nỗi buồn bạn nhé.

-----------Reply---------
Bạn ơi,chia sẻ cùng bạn nhé!
Mình đọc mà nước mắt chảy tràn,vì mình cũng sắp mất bố rồi,bố của mình đang bệnh nặng lắm.

-----------Reply---------
Chia sẻ mất mát đến bạn và gia đình. Chúc ông cụ sớm siêu thoát
Attn: TINATONY: Hãy cố gắng lên nhé..dù gì em cũng không đầu hàng sớm nhé!

-----------Reply---------
Hôm nay đọc 2 topic buồn chảy nước mắt!

-----------Reply---------
Tớ cũng chảy nước mắt. Bố tớ mất cũng được hơn 1 năm rồi.

-----------Reply---------
Khóc vì thương bố. Hôm nay là ngày giỗ bố mình. 12 năm rồi mà mỗi lần nghĩ đến bố thương quá.

-----------Reply---------
mình đọc bài của bạn mà mình cảm thấy thương cho bạn đám tang của bố mà không có mặt chắc lúc đó bạn mới đẻ xong nên mọi người không cho bạn biết là ông đã mất tuy không có mặt đám tang cuau bố nhưng đừng vì thế mà trách mình bạn nhé hãy mỉm cười và nghĩ bố sẽ luôn ở bên cạnh bạn

-----------Reply---------
Đọc bài của chị mà em rơi nước mắt, chia sẻ với chị nhé!

-----------Reply---------
Đọc bài của các bạn buồn quá mình khóc đây này chỉ sợ một ngày nào đó...............không thể nói được và chẳng ai mong muốn điều đó cả

-----------Reply---------
Mất bố một nỗi đau quá lớn vậy mà bạn phải rơi vào hoàn cảnh trớ trêu vậy...xin chia buồn cùng bạn,cầu mong ông siêu thoát.

-----------Reply---------
Đọc bài của chị mà mắt em cay cay, nước mắt kô chảy ra nhưng chứa đựng nỗi xúc động khó tả. E chưa hình dung được cảm giác lúc đó của chị, nhưng em biết chị yêu Bố nhiều (mặc dù kô hiểu được chuyện trong gia đình chị, vì sao mà Bố chị lại kô coi chị là con).

Chia sẻ cùng chị, chuyện qua chắc cũng được một thời gian rồi, vì cu Mít đã lớn thế kia rồi mà,

-----------Reply---------
Xin chia buồn với bạn nỗi đau này!

Cụ sẽ luôn mỉm cười nơi chín suối khi tháy bạn và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc!

-----------Reply---------
Đọc bài của bạn mà mình ko cầm nổi nước mắt, bố mình cũng mới mất được 5 tháng, khi bố mất mình cũng mới sinh con, khi xe ô tô đưa mình về nhà thì xe của bệnh viện đã về trước đó và mình đã ko đc nhìn thấy bố mình mở mắt lần cuối, đến h mình vẫn chưa tin bố mình đã mất, lúc nào cũng nghĩ về bố vì bố thương và chiều mình nhất trong 3 anh em. Lúc bố mình lâm bệnh mình vì bận con nhỏ nên ko có nhiều thời gian chăm sóc bố, phải nói là bố lo cho mình quá nhiều những cũng vì lấy chồng ko đc ở gần nên chẳng chăm sóc được bố nhiều, thương bố lắm và cũng ân hận nhiều vì để bố phải lo lắng cho mình cả cuộc đời

-----------Reply---------

Trích:

Nguyên văn bởi Me cumit

Quỳ Hợp ngày tháng năm....!!!!!!!!!!!

Tôi sinh Cu mít vào 1 ngày lạnh buốt, nhiệt độ ngoài trời lúc đó là 7 độ C. Thời tiết miền núi cái lạnh đến thấu da thấu thịt,mặc bộ đồ váy bầu nằm ở trên bàn đẻ mà người tôi cứ run lên bật bật, 2 hàm răng phải cắn vào nhau mà cái lạnh vẫn thấm dần vào da vào thịt . 2 ngày đau mà vẫn không thể sinh con ra được. Ra khỏi phòng khám tôi lăn lộn với cơn đâu và bắt đầu chuẩn bị mổ. nằm trên giường bệnh truyền nước tôi khóc nức nở, tôi ao ước lúc này có bố mẹ tôi, chị em tôi ở đâu an ủi tôi để tôi có thể vượt cạn an toàn, nhưng rồi chỉ nức nở gọi tên mẹ ơi!!!!!!!!!!
Nằm trên bàn mổ tôi mơ hồ thấy con mình được đưa ra, mơ hồ nhìn thấy gương mặt con mình, mơ hồ thấy gia đình bên nội hoan hỉ, vui sướng gọi điện cho Bố mẹ và người thân trong gia đình tôi... Rồi tất cả chìm vào giấc ngủ....
7 ngày trong bệnh viện với cái lạnh thấu da thấu thịt, tôi luôn nghĩ đến gia đình mình, đứa con gái đi lấy chồng xa, không ai bên cạnh, tủi thân và khóc nức nở....
1 tháng bận rộn với con cái, cảm nhận được tình yêu, tình mẫu tử, mà sao lúc ấy tôi thấy thương mẹ thế, thương cả mẹ chồng tôi, khó khăn mệt nhọc sinh ra con và nuôi dưỡng con tới khi lớn khôn.
Ngày nào tôi cũng gọi điện về nhà ngoại mình, và nhận được điện thoại hỏi thăm của các anh chị mình, lòng tôi như chợt ấm lại, không thấy buồn tủi nữa. Nhưng sao không thấy Bố tôi nói chuyện gì.......
Thế là thấm thoát gần 2 tháng, tôi chờ đợi ngày trở về bên nhà ngoại, Chiếc xe đưa cả 2 vợ chồng tôi, cumít và Bà nội bắt đầu lăn bánh, tôi mong chờ xe lăn bánh thật nhanh để về tới quê mình, gặp gỡ người thân trong gia đình mình.
Xe đã về tới Thanh Hóa, đi vào cổng nhà tôi, trời mưa lâm thâm, nhìn vào nhà thấy mẹ tôi đứng ở cửa che ô đỡ con tôi vào nhà, còn tôi được chồng đỡ xuống xe và dìu vào, tôi hất tay anh, và bước vào (bởi vì tôi nghĩ rằng a tưởng tôi mệt). Vừa bước vào bậc thềm vào nhà, cảnh tượng đập vào mắt tôi lúc ấy là gì? là bàn thờ Bố tôi, là bức di ảnh bố tôi , là khói hương nghi ngút trên bàn thờ Bố, là những tấm in Kính Viếng hương hồn ông , cảm giác ấy đến bây giờ tôi vẫn cảm nhận được .. Trời ời! như một tiếng sét đánh ngang tai tôi , tôi quỳ sụp xuống chân bàn thờ ông khóc nức nở Bố ơi!!!!!!!!!!!. Tôi không thể tin được, không thể nghĩ rằng Bố mình lại ra đi như vậy, không thể nghĩ rằng Đám tang Bố không có mặt mình, nghĩ rằng tôi không được để tang bố,
Bố ơi! Đến tận bây giờ con vẫn luôn nghĩ rằng trên đời này con có 1 ngừơi Bố tốt mặc dù Bố không coi con là con của Bố, và luôn thương yêu Bố. Những ngày Bố ốm đau con không có mặt chăm sóc Bố, con bất hiếu quá bố ơi!!!
Những ngày sau đó trong giấc ngủ của tôi luôn có hình ảnh của Bố, và mãi mãi trong trái tim tôi...

Tôi rất hiểu nối đau của bạn. Bạn đã trải qua nỗi đau, nỗi cực nhọc nhất của con Người... Sẽ không còn gì đau đớn xảy đến với bạn nữa... Hãy vượt qua bạn nhé!!! Luôn bên bạn!!! Nhờ bạn mà tôi nghĩ tôi sẽ phải yêu thương Bố nhiều hơn nữa...

-----------Reply---------

Chữ ký: Chưa cài đặt
  • Ca sĩ ali xin lỗi bố mẹ bé gái bị xâm hại ... >> xem 20 Tháng 12, 2011 - 12:04
  • Bố xin lỗi con trai nhé! ... >> xem 29 Tháng 10, 2011 - 21:48
  • ToiTim: Mẹ tôi phải xin lỗi "bồ" của bố ... >> xem 19 Tháng 9, 2010 - 09:19
  • ToiTim: Coleen “chỉ thị” Rooney xin lỗi bố mẹ vợ ... >> xem 17 Tháng 9, 2010 - 06:53
  • ToiTim: Coleen yêu cầu Rooney phải xin lỗi bố mẹ vợ ... >> xem 16 Tháng 9, 2010 - 16:57
  • ToiTim: Bố mẹ gái gọi Jenny công khai xin lỗi vợ Rooney ... >> xem 9 Tháng 9, 2010 - 12:57
  • ToiTim: Bố mẹ gái làng chơi lên tiếng xin lỗi Coleen Rooney ... >> xem 9 Tháng 9, 2010 - 07:53
  • ToiTim: Con xin lỗi bố ... >> xem 21 Tháng 8, 2010 - 10:04
  • Xin lỗi con gái, bố đã ko giữ được gia đình cho con. ... >> xem 4 Tháng 6, 2010 - 21:51
  • English, lỗi Bố Đám