Tôi chưa hề nghĩ là có ngày tôi lại lên đây để đưa chuyện gia đình mình ra cho thiên hạ bàn tán, nhưng hiện tại tôi thấy mình thật bế tắc và đau khổ. Tôi cần sự chân thành của mọi người, xin hãy cho tôi lời khuyên để tôi tìm được con đường đi đúng đắn cho mình.
Tôi và chồng tôi trải qua 7 năm mới đi đến kết hôn, và 7 năm qua tôi và chồng mình đã không biết bao nhiêu lần cãi vã do bất đồng quan điểm. Cả 2 chúng tôi đều vì cái tôi của mỗi người mà không ai chịu nhường nhịn ai, có lẽ vì thế mà anh ấy đã chán tôi để rồi đi tìm niềm vui bên những cô gái khác. Khoảng thời gian trước khi kết hôn 1 năm, anh ấy đã quan hệ với 2 cô gái khác cùng 1 lúc trong khi đang sống chung với tôi (chúng tôi đã sống chung trước khi kết hôn). Nhưng tôi đã không biết gì cho đến 5~6 tháng sau, một phần vì tôi quá tự tin vào bản thân mình rằng không ai có đủ khả năng để cướp anh ấy khỏi tôi, một phần tôi tin tưởng anh ấy, và một phần nữa là tôi quá bận bịu với công việc. Ngày tôi biết anh nói dối tôi để đi chơi mấy ngày với cô gái mà anh quen trong thời gian học đại học, tôi đã suy sụp hoàn toàn, trời đất đảo lộn và tôi đã điên tiết lên như một con thú. Tôi đã chửi bới anh, xúc phạm anh. Tôi thấy mình tổn thương ghê ghớm. Anh phản bội tôi ư? Được lắm, tôi sẽ không tha thứ cho anh, mãi mãi sẽ không tha thứ cho anh… Tôi đề nghị chia tay, giải thoát cho anh và cho cả tôi. Hoặc là anh ra ở riêng, hoặc là tôi sẽ dọn đi. Cuối cùng thì tôi cũng phải dọn đi. Thế nhưng chỉ sống xa anh vài ngày tôi thấy mình thật cô đơn, sống thiếu anh quả thật là rất khó với tôi. Tôi yêu anh và nhớ anh, tôi không thể đánh đổi tình yêu 5, 6 năm trời cho 1 người khác mà anh mới quen vài tháng được. Tôi phải giành lại anh!
Tôi quay lại sống với anh và chẳng được bao lâu tôi lại phát hiện ra anh cũng đang có quan hệ yêu đương với 1 cô gái khác cùng công ty. Lần này dù đau, nhục nhưng tôi đã kiên quyết. Vậy là chúng tôi quyết định sống xa nhau. Anh đã ra ngoài sống. Tôi không còn quan tâm tới cuộc sống của anh nữa, anh đi với ai, làm gì đó là quyền của anh. Còn tôi cũng nghiêm túc muốn tìm cho mình một nữa khác, dù trong lòng tôi vẫn chưa hết yêu anh.
Khi anh biết tôi đã có người khác, anh về nhà nơi tôi đang sống đóng cửa đánh tôi tới tấp, tôi không kịp và cũng không đủ sức để phản kháng mà chỉ biết ôm mặt khóc. Mặt mày tôi bầm dập, tim tôi tan nát, tôi hận anh, căm thù anh. Tôi chỉ muốn giết anh.
Anh ích kỷ và tham lam, anh không muốn mất tôi nhưng cũng không thể bỏ những người tình kia của anh. Anh và các cô gái kia vẫn hàng ngày gặp gỡ, nhắn tin, điện thoại à ơi với nhau.
Tôi gọi điện thoại báo cho ba mẹ tôi và ba mẹ anh biết, rằng tôi chắc chắn không thể cưới một người như anh làm chồng. Một người chồng thực sự phải là trụ cột gia đình, phải là tấm gương để vợ con noi theo và tôn trọng, nhưng với những gì đang diễn ra, tôi làm sao tôn trọng anh?. Gia đình anh không nói gì, còn ba tôi thì đay nghiến tôi, chửi tôi là con bất hiếu, làm mất thể diện của gia đình. Ba tôi bảo nếu tôi không chịu cưới anh ấy thì ba tôi sẽ chết.
Vậy là tôi cố quên đi tất cả những gì trong quá khứ để xây dựng gia đình với anh. Tôi biết để có được 1 gia đình hạnh phúc đòi hỏi cả 2 chúng tôi phải hết sức cố gắng, phải quên những lỗi lầm của nhau trong quá khứ. Tôi đã cố gắng và đang cố gắng, còn anh có lẽ cũng đang cố gắng nhưng anh vẫn ngựa quen đường cũ. Thì ra lâu nay anh và cô ta vẫn “chăm sóc” lẫn nhau, vậy mà tôi cứ tin rằng anh đã cắt đứt liên lạc với cô ta (sau khi chúng tôi cưới thì cô ta nghỉ việc ở công ty anh đang làm) và yêu vợ hết lòng như anh hàng ngày vẫn nói với tôi. Anh bảo giờ đây anh dành tình yêu thương cho vợ không đủ, lấy đâu ra mà lăng nhăng với các cô khác.
Trong khi tôi đang hạnh phúc vì được làm mẹ thì lại một lần nữa anh phản bội 2 mẹ con tôi. Bị cắn một nhát nữa quá đau vào vết thương cũ, tôi lồng lộn lên cấu xé anh, mắng nhiếc anh. Kết quả là anh cho tôi ăn một trận no đòn không thương tiếc dù tôi đang mang trong mình đứa con của anh.Ừ thì cũng đáng đời cho cái thói hỗn xược của tôi, nhưng làm sao tôi có thể chấp nhận những cái tát, cái đấm, cái thụi của anh vào người khi mà tôi đang mang thai như thế này chứ?
Cứ nhớ lại sự phản bội vừa rồi của anh và trận đòn anh mới giáng lên người tôi thì tôi thật sự không còn một chút cảm giác gì với anh nữa. Trong tâm trí tôi bây giờ chỉ nghĩ đến việc ly hôn, làm sao thoát khỏi anh sớm ngày nào thì tốt ngày đó. Tôi tự tin là có thể nuôi con tốt một mình.
Xin mọi người cho tôi lời khuyên, tôi đã sai ở đâu, tôi nên tiếp tục cố gắng hay chấm dứt bây giờ?
-----------Reply---------
Sai lầm ở chỗ, bạn ra đi rồi lại quay về
Sai lầm ở chỗ, bạn để anh ta đánh bạn 1 lần rồi
Sai lầm ở chỗ, bạn để ba bạn mắng chửi mà lấy anh ta
Gom tiền mà trốn đi chỗ khác lập nghiệp. 1 người cha đánh đổi cuộc đời con mình vì danh dự và sĩ diện hão ko xứng đáng là 1 người cha
1 người chồng đi với gái, đánh đập vợ ko xứng đáng là 1 thằng chồng.
Bỏ hết.
Tớ thấy lạ ở chỗ ngày xưa bạn có người khác rồi mà anh ta dám đánh bạn thì người yêu của bạn lúc ấy ở đâu.
__________________
-----------Reply---------
?Thao Quyen: cảm ơn bạn
ngày xưa không phải là mình đã có người yêu khác chính thức mà lúc đó chỉ mới tìm hiểu thôi. Nên người ta cũng chỉ cho lời khuyên chứ không thể can thiệp vào.
-----------Reply---------
E chưa trong hoàn cảnh của chị nên có lẽ e ko hiểu hết được câu chuyện nhưng quan điểm của em là: ko chấp nhận phản bội, ko chấp nhận đánh đập. Vợ chồng giận dỗi nhau là chuyện bình thường nhưng đánh thì ko bao giờ, nếu có chuyện đó em sẽ chia tay. Cái tát đầu tiên sẽ rất khó nhưng những cái tát sau đó thì rất dễ. Đặc biệt đàn ông trăng hoa thì chẳng thể nào thay đổi được. Hãy cứng rắn lên chị ạ. Chị sẽ thấy cuộc sống còn nhiều thứ để sẻ chia, để khám phá hơn là những tháng ngày sống với người chồng phản bội cùng với những trận đòn roi. E ko khuyên chị chia tay nhưng nếu là e mọi thứ sẽ chấm dứt, e chấp nhận nuôi con và sống thanh thản. Thời gian trôi qua chị sẽ tìm lại niềm vui thôi, công việc, bạn bè còn nhiều thứ để chia sẻ lắm.
Cố lên chị nhé, hãy sống cho mình và cho con.
-----------Reply---------
sai lầm của bạn là đã biết là hố sâu nhưng vẫn cứ bước ,buồn nhất ba bạn biết con sẽ bước vào đoạn đường đau khổ mà cố đẩy con vào 

. khuyên chân thành bạn nên kết thúc cuộc sống địa ngục này đi chấp nhận nuôi dạy con 1 mình để con mình đừng thấy cảnh ba đánh mẹ ,mẹ thù bà
-----------Reply---------
Nếu chồng đánh = đánh lại, đánh mạnh hơn. Chị đừng ôm mặt khóc làm gì, cứ lấy ghế đập lại mấy cái vào đầu anh ta, còn không thì đợi anh ta ngủ rồi chơi đẹp 1 cú luôn.
Chồng chửi = cười vào mặt anh ta, chọc anh ta giận điên người.
Nói gì đụng đến cha mẹ ông bà = tát cho mấy tai vào mặt.
Chồng ngoại tình = cắm cho anh ta 2 cái sừng to tướng lên đầu.
Trường hợp nhà này = ly dị.
-----------Reply---------
chia sẻ với me_boy09 quá! Hãy llac với mình. Mình không chắc giúp gì được bạn, nhưng mình sẽ lắng nghe bạn thật nhiều!
nick yahoo của mình: hangphuong19
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi me_boy09
Tôi chưa hề nghĩ là có ngày tôi lại lên đây để đưa chuyện gia đình mình ra cho thiên hạ bàn tán, nhưng hiện tại tôi thấy mình thật bế tắc và đau khổ. Tôi cần sự chân thành của mọi người, xin hãy cho tôi lời khuyên để tôi tìm được con đường đi đúng đắn cho mình.
Tôi và chồng tôi trải qua 7 năm mới đi đến kết hôn, và 7 năm qua tôi và chồng mình đã không biết bao nhiêu lần cãi vã do bất đồng quan điểm. Cả 2 chúng tôi đều vì cái tôi của mỗi người mà không ai chịu nhường nhịn ai, có lẽ vì thế mà anh ấy đã chán tôi để rồi đi tìm niềm vui bên những cô gái khác. Khoảng thời gian trước khi kết hôn 1 năm, anh ấy đã quan hệ với 2 cô gái khác cùng 1 lúc trong khi đang sống chung với tôi (chúng tôi đã sống chung trước khi kết hôn). Nhưng tôi đã không biết gì cho đến 5~6 tháng sau, một phần vì tôi quá tự tin vào bản thân mình rằng không ai có đủ khả năng để cướp anh ấy khỏi tôi, một phần tôi tin tưởng anh ấy, và một phần nữa là tôi quá bận bịu với công việc. Ngày tôi biết anh nói dối tôi để đi chơi mấy ngày với cô gái mà anh quen trong thời gian học đại học, tôi đã suy sụp hoàn toàn, trời đất đảo lộn và tôi đã điên tiết lên như một con thú. Tôi đã chửi bới anh, xúc phạm anh. Tôi thấy mình tổn thương ghê ghớm. Anh phản bội tôi ư? Được lắm, tôi sẽ không tha thứ cho anh, mãi mãi sẽ không tha thứ cho anh… Tôi đề nghị chia tay, giải thoát cho anh và cho cả tôi. Hoặc là anh ra ở riêng, hoặc là tôi sẽ dọn đi. Cuối cùng thì tôi cũng phải dọn đi. Thế nhưng chỉ sống xa anh vài ngày tôi thấy mình thật cô đơn, sống thiếu anh quả thật là rất khó với tôi. Tôi yêu anh và nhớ anh, tôi không thể đánh đổi tình yêu 5, 6 năm trời cho 1 người khác mà anh mới quen vài tháng được. Tôi phải giành lại anh!
Tôi quay lại sống với anh và chẳng được bao lâu tôi lại phát hiện ra anh cũng đang có quan hệ yêu đương với 1 cô gái khác cùng công ty. Lần này dù đau, nhục nhưng tôi đã kiên quyết. Vậy là chúng tôi quyết định sống xa nhau. Anh đã ra ngoài sống. Tôi không còn quan tâm tới cuộc sống của anh nữa, anh đi với ai, làm gì đó là quyền của anh. Còn tôi cũng nghiêm túc muốn tìm cho mình một nữa khác, dù trong lòng tôi vẫn chưa hết yêu anh.
Khi anh biết tôi đã có người khác, anh về nhà nơi tôi đang sống đóng cửa đánh tôi tới tấp, tôi không kịp và cũng không đủ sức để phản kháng mà chỉ biết ôm mặt khóc. Mặt mày tôi bầm dập, tim tôi tan nát, tôi hận anh, căm thù anh. Tôi chỉ muốn giết anh.
Anh ích kỷ và tham lam, anh không muốn mất tôi nhưng cũng không thể bỏ những người tình kia của anh. Anh và các cô gái kia vẫn hàng ngày gặp gỡ, nhắn tin, điện thoại à ơi với nhau.
Tôi gọi điện thoại báo cho ba mẹ tôi và ba mẹ anh biết, rằng tôi chắc chắn không thể cưới một người như anh làm chồng. Một người chồng thực sự phải là trụ cột gia đình, phải là tấm gương để vợ con noi theo và tôn trọng, nhưng với những gì đang diễn ra, tôi làm sao tôn trọng anh?. Gia đình anh không nói gì, còn ba tôi thì đay nghiến tôi, chửi tôi là con bất hiếu, làm mất thể diện của gia đình. Ba tôi bảo nếu tôi không chịu cưới anh ấy thì ba tôi sẽ chết.
Vậy là tôi cố quên đi tất cả những gì trong quá khứ để xây dựng gia đình với anh. Tôi biết để có được 1 gia đình hạnh phúc đòi hỏi cả 2 chúng tôi phải hết sức cố gắng, phải quên những lỗi lầm của nhau trong quá khứ. Tôi đã cố gắng và đang cố gắng, còn anh có lẽ cũng đang cố gắng nhưng anh vẫn ngựa quen đường cũ. Thì ra lâu nay anh và cô ta vẫn “chăm sóc” lẫn nhau, vậy mà tôi cứ tin rằng anh đã cắt đứt liên lạc với cô ta (sau khi chúng tôi cưới thì cô ta nghỉ việc ở công ty anh đang làm) và yêu vợ hết lòng như anh hàng ngày vẫn nói với tôi. Anh bảo giờ đây anh dành tình yêu thương cho vợ không đủ, lấy đâu ra mà lăng nhăng với các cô khác.
Trong khi tôi đang hạnh phúc vì được làm mẹ thì lại một lần nữa anh phản bội 2 mẹ con tôi. Bị cắn một nhát nữa quá đau vào vết thương cũ, tôi lồng lộn lên cấu xé anh, mắng nhiếc anh. Kết quả là anh cho tôi ăn một trận no đòn không thương tiếc dù tôi đang mang trong mình đứa con của anh.Ừ thì cũng đáng đời cho cái thói hỗn xược của tôi, nhưng làm sao tôi có thể chấp nhận những cái tát, cái đấm, cái thụi của anh vào người khi mà tôi đang mang thai như thế này chứ?
Cứ nhớ lại sự phản bội vừa rồi của anh và trận đòn anh mới giáng lên người tôi thì tôi thật sự không còn một chút cảm giác gì với anh nữa. Trong tâm trí tôi bây giờ chỉ nghĩ đến việc ly hôn, làm sao thoát khỏi anh sớm ngày nào thì tốt ngày đó. Tôi tự tin là có thể nuôi con tốt một mình.
Xin mọi người cho tôi lời khuyên, tôi đã sai ở đâu, tôi nên tiếp tục cố gắng hay chấm dứt bây giờ?
Em sai toàn bộ từ đầu đến cuối.
Có hai cách cho em
1 Nếu sống tiếp thì em phải thay đổi trước khi họ thay đổi. Mình phải sống đúng là người vợ và người phụ nữ đã, lấy tình yêu, sự dịu dàng, mà nghiêm túc để thu hút tấm lòng của chồng
2. Chia tay sớm để bảo tồn cả mẹ và con.
Chung quy lại, cách gì cũng phải nhẹ nhàng, kín đáo, và không manh động. Làm thế nào để không bị ăn đòn, hiểu quả và an toàn cho cả mẹ và con. Chúc em sáng suốt.
Nhưng theo mình, em muốn ở với ai rồi cũng thế, em phải sống tốt, nghiêm túc, và dịu dàng hơn một chút, sớm thay đổi mình cho phù hợp. Sống và suy nghĩ cho mình và con, sống hạnh phúc cho mình là sống hạnh phúc cho bố mẹ. Cho mình chứ không sống vì ai cả.
-----------Reply---------
Trời ơi, nếu chị bị đánh mà ko phản kháng lại như người vợ trong clip này thì...
Em xem mà..
Lời bình cũng nói lên hết rồi chị a! Mình ko thương mình thì ai thương mình nữa hả chị?
http://online.film4vn.us/XemPhim.aspx?episodeId=38455 (bắt đầu từ 1 phút 40 đó ạ, 1 clip phóng sự Việt Nam)
-----------Reply---------
Bạn nghe lời noiniemxaxu nhé, bạn ấy nói đúng
-----------Reply---------
chồng bạn chẳng coi bạn ra gì. bây giờ bạn cứ dửng dưng đi. bạn phải mạnh mẽ lên, nếu yếu đuối bạn sẽ thiệt thòi suốt đời.
-----------Reply---------
Em chẳng còn biết nói gì nữa. Em trích cho chị một đoạn văn mà em đọc được và rất tâm đắc
Có một số người, không đáng để bạn phải chờ đợi! Có một số người, không đáng để bạn yêu. Đó là những người không biết quý trọng bạn, không có đủ dũng khí để đối mặt với những mê hoặc của xã hội…
Yêu, thực ra lại là một loại kinh nghiệm. Kinh nghiệm càng nhiều, bạn lại càng hiểu phải yêu thế nào cho đúng.
Sau khi chia tay, vì người đó mà bạn khóc, vì người đó mà bạn đau lòng, đau đến mức mất ngủ….Bạn cho rằng đó là tình yêu, nhưng thực ra những điều đó chỉ xuất phát từ bản năng của con người: không đạt được, bạn thấy buồn và đau khổ. Nhưng đó lại là tốt nhất vì những gì dễ đạt được thường làm cho bạn không biết trân trọng.
Thực ra, trên thế giới này không có người đàn ông nào đáng để bạn phải khóc, vì người đàn ông đáng để bạn phải khóc sẽ không bao giờ làm cho bạn khóc…
Yêu, có lẽ là một việc bách chuyển thiên hồi, rồi có ngày bạn sẽ tỉnh ngộ và bạn sẽ phát hiện: hóa ra mình cũng đang đứng ở đây…Đây gọi là duyên phận, một loại cảm giác rất tuyệt vời.
Con người phải học cách trưởng thành. Có trải nghiệm qua chia tay, bạn mới có thể nhanh chóng và ngày càng trưởng thành hơn. Có thể ngày mai bạn sẽ vui hơn và sẽ tìm thấy được người yêu bạn hơn!
-----------Reply---------
chị chẳng sai gì cả,nếu có sai thì là số phận đã đưa đến cho chị 1 phế phẩm của xã hội,người như thế mà chị cũng lấy được thì đến phục,bố mẹ chị cũng chả tâm lí nữa,chỉ nghĩ đến người đời nói gì mà ko cần biết đến con mình sẽ ra sao,thông cảm với chị chủ top lắm,chúc chị sớm vượt qua được hoàn cảnh trước mắt và chị đừng để anh ta đụng đến người chị 1 lần nữa nhé,nếu anh ta có đánh chị thì chị bảo là chị sẽ gọi 113,và nói là phải làm đấy

-----------Reply---------
1- Bạn sai ở chỗ sống ko nghiêm túc trước hôn nhân. Sống thử.
2- Đang sống thử mặn nồng bên nhau, phát hiện tính lăng nhăng của anh ta, mà vẫn quyết định cưới thay vì phải cao chạy xa bay.
3- Để anh ta đánh mình, rồi bỏ qua quá dễ dàng.
Bây giờ, tự bạn phải quyết định: chấp nhận hay ko chấp nhận?
Cuộc sống của bạn, bạn phải quyết định và chịu trách nhiệm, chứ ko phải bố mẹ bạn đâu? Mình thấy lập trường của bạn cũng ko vững nữa. Người chồng thế này, chắc là ko thể thay đổi bản tính xấu xa đó đâu.Mới cưới mà như thế, thì bạn ko nên lãng phí thời gian với anh ta nữa.
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi hongxanhdo
1- Bạn sai ở chỗ sống ko nghiêm túc trước hôn nhân. Sống thử.
2- Đang sống thử mặn nồng bên nhau, phát hiện tính lăng nhăng của anh ta, mà vẫn quyết định cưới thay vì phải cao chạy xa bay.
3- Để anh ta đánh mình, rồi bỏ qua quá dễ dàng.
Bây giờ, tự bạn phải quyết định: chấp nhận hay ko chấp nhận?
Cuộc sống của bạn, bạn phải quyết định và chịu trách nhiệm, chứ ko phải bố mẹ bạn đâu? Mình thấy lập trường của bạn cũng ko vững nữa. Người chồng thế này, chắc là ko thể thay đổi bản tính xấu xa đó đâu.Mới cưới mà như thế, thì bạn ko nên lãng phí thời gian với anh ta nữa.
Câu đầu em ko đồng ý, ko phải ai sống thử cũng là ko nghiêm túc
To Me_boy09: Chị hãy mạnh mẽ lên nhé, đừng để bị đánh nữa. Không ai dám đánh chị nếu chị tự biết tôn trọng bản thân mình, bây giờ là thời đại nào mà còn thằng đàn ông nở đánh người vợ đang mang thai chứ
. Chồng chị sai lè ra đó, cãi lí ko được nên dùng vũ lực với chị thôi, kiểu đó gặp em thì vơ cái ghế hay bình hoa gì gần đó em ném cho biết thề nào là bạo lực, xong rồi bỏ chạy kẻo bị đánh lại
.
-----------Reply---------

