1 post / 0 new
Tôi đã phản bội chông?
Tin này đã cũ, không liên hệ người đăng

Tôi đã có gia đình, chồng và một con 2 tuổi. Cuộc sống của gia đình tôi-không biết đánh giá có phảI hạnh phúc không- nhưng nhìn chung là bình lặng. Ngày ngày, con đi học, bố mẹ đi làm. TốI trở về ăn cơm… Cứ thế tuần tự ngày này sang ngày khác. Tôi là một ngườI mẹ yêu con. Tất cả sức lực của tôi ngoài giờ làm việc là về nhà chăm con, lo cho con khoẻ mạnh. Suốt một thờI gian dài, tôi không quan tâm gì đến bản thân và cũng không nghĩ gì cho mình cả. Tôi chỉ nghĩ đến con và tự nhận thấy rằng, cuộc sống vậy đã tạm ổn. Tôi có chồng, có con, có công việc.
Thế rồI một ngày, tôi đi thamdự một hộI thảo dài hơn 20 ngày. Vô tình,tôi đã gặp NgườI ấy. Anh-một thanh niên độc thân- chẳng có gì đặc biệt khiến tôi phảI chú ý. Duy chỉ có một điều, anh làm cùng nghề vớI tôi, lớn tuổI hơn tôi, giỏI hơn tôi nên nhiều điểm tôi thấy khâm phục anh trong nghề nghiệp. nhưng, có lẽ mọI rắc rốI xuất phát từ việc anh có thiện cảm vớI tôi trước. Tôi tự cảm nhận được mình không xinh nhưng có sức hút, trong cách nói chuyện và lốI cư xử. Anh chắc cũng vì sức hút ấy của tôi mà tỏ ra thân thiện vớI tôi hơn hẳn. Ngày ngày đi học, chúng tôi luôn ngồI cạnh nhau (hoàn toàn vô tình sếp nên chứ không phảI ai cố tình sắp xếp), cùng trao đổI công việc. Điều tôi cảm động vô cùng là dường như anh chăm lo cho tôi những cái rất nhỏ-ngoài giờ học. Tôi bị ho, anh sốt sắng chạy đi mua thuốc. Giờ nghỉ-anh luôn ý tứ mang nước cho tôi uống… Lúc rỗI rãi anh thường nhắn tin hỏI thăm tôi… Thế là, chẳng biết từ bao giờ, trái tim tôi vốn bình yên bỗng trở nên xao xuyến. Trong đầu tôi bắt đầu lởn vởn hình bóng của anh.
Cho đến ngày hôm nay, thì anh bắt đầu nói yêu tôi. Tôi hoảng hồn, nhắn tin cho anh rằng tôi đã có bến đỗ (tôi nói hình ảnh như vậy). Quả thực, tôi rất sợ sự phản bộI và không bao giờ dám làmđiều phản bộI vì luôn sợ TrờI phạt. Nhưng, không hiểu sao, sau ngày gặp anh, lúc nào trong tôi cũng nghĩ đến anh. Kể cả những lúc về nhà, ở bên chồng con, tôi vẫn nhớ tớI anh. Tôi vẫn chăm chút cho con, nhưng dường như trái tim ngườI mẹ của tôi đã bị đánh cắp mất một góc. Tôi cảm giác mình không toàn tâmtoàn ý cho con nữa. Hình như, tôi luôn trong trạng thái đợI tin nhắn điện thoạI reo vang, và dòng chữ có ghi tên anh xuất hiện.
Tôi không dám nói vớI ai điều này, nhất là vớI chồng. bởI chồng tôi là ngườI tốt, dù hơi gia trưởng nhưng chăm chỉ làm việc. Chính vì sự chăm chỉ này mà vợ chồng tôi lâu rồI không có những phút dành riêng cho nhau. Chúng tôi không đi chơi ở đâu cả. chồng tôi-tính nghiêm túc-nên cũng rất ngạI mua quà cho vợ, hỏI thăm vợ. Tôi quen tự lo cho mình.. cho tớI ngày Anh xuất hiện, lo cho tôi một cách cực kỳ chân tình (tôi biết chắc như vậy).
Tôi phảI làm gì đây?Hình như tôi đã phản bộI lạI chồng? Điều mà tôi chưa bao giờ làm trong suốt gần 4 năm qua. Tôi đã nhắn tin từ chốI NgườI ấy nhưng không hiểu sao, lòng tôi buồn vô hạn. Tôi lạI chỉ mong ngày học kế tiếp mau tớI, để tôi lạI được gặp Anh, được học nốt những ngày của khoá hộI thảo. Thậm chí, thật là xấu xa, đã có lúc tôi mơ ước được sống bên anh, đi đến vùng chân trờI mớI. Từ nhỏ tớI giờ, tôi đã luôn khát khao lấy chồng cùng nghề. Cho đến khi lấy ngườI chồng bây giờ-do làm khác nghề nên ít khi chia sẻ công việc vớI nhau. Còn Anh, hiểu tôi và giúp tôi được nhiều việc khiến tôi tự tin trong nghề nghiệp rất nhiều?
Tôi đã phản bộI chồng rồI ư? Tôi có phảI ngườI phụ nữ lăng loàn, ham hố dục vọng và không chuyên chính không? Tôi khổ sở vô cùng… Hãy giúp tôi trở lạI là tôi của ngày trước.
Tôi từ chốI anh nhưng lạI sợ anh sẽ… chấp nhận lờI từ chốI của tôi. thật là xấu hổ

-----------Reply---------
-----------Reply---------

Trích:

Nguyên văn bởi ngoisaomayman

Tôi đã có gia đình, chồng và một con 2 tuổi. Cuộc sống của gia đình tôi-không biết đánh giá có phảI hạnh phúc không- nhưng nhìn chung là bình lặng. Ngày ngày, con đi học, bố mẹ đi làm. TốI trở về ăn cơm… Cứ thế tuần tự ngày này sang ngày khác. Tôi là một ngườI mẹ yêu con. Tất cả sức lực của tôi ngoài giờ làm việc là về nhà chăm con, lo cho con khoẻ mạnh. Suốt một thờI gian dài, tôi không quan tâm gì đến bản thân và cũng không nghĩ gì cho mình cả. Tôi chỉ nghĩ đến con và tự nhận thấy rằng, cuộc sống vậy đã tạm ổn. Tôi có chồng, có con, có công việc.
Thế rồI một ngày, tôi đi thamdự một hộI thảo dài hơn 20 ngày. Vô tình,tôi đã gặp NgườI ấy. Anh-một thanh niên độc thân- chẳng có gì đặc biệt khiến tôi phảI chú ý. Duy chỉ có một điều, anh làm cùng nghề vớI tôi, lớn tuổI hơn tôi, giỏI hơn tôi nên nhiều điểm tôi thấy khâm phục anh trong nghề nghiệp. nhưng, có lẽ mọI rắc rốI xuất phát từ việc anh có thiện cảm vớI tôi trước. Tôi tự cảm nhận được mình không xinh nhưng có sức hút, trong cách nói chuyện và lốI cư xử. Anh chắc cũng vì sức hút ấy của tôi mà tỏ ra thân thiện vớI tôi hơn hẳn. Ngày ngày đi học, chúng tôi luôn ngồI cạnh nhau (hoàn toàn vô tình sếp nên chứ không phảI ai cố tình sắp xếp), cùng trao đổI công việc. Điều tôi cảm động vô cùng là dường như anh chăm lo cho tôi những cái rất nhỏ-ngoài giờ học. Tôi bị ho, anh sốt sắng chạy đi mua thuốc. Giờ nghỉ-anh luôn ý tứ mang nước cho tôi uống… Lúc rỗI rãi anh thường nhắn tin hỏI thăm tôi… Thế là, chẳng biết từ bao giờ, trái tim tôi vốn bình yên bỗng trở nên xao xuyến. Trong đầu tôi bắt đầu lởn vởn hình bóng của anh.
Cho đến ngày hôm nay, thì anh bắt đầu nói yêu tôi. Tôi hoảng hồn, nhắn tin cho anh rằng tôi đã có bến đỗ (tôi nói hình ảnh như vậy). Quả thực, tôi rất sợ sự phản bộI và không bao giờ dám làmđiều phản bộI vì luôn sợ TrờI phạt. Nhưng, không hiểu sao, sau ngày gặp anh, lúc nào trong tôi cũng nghĩ đến anh. Kể cả những lúc về nhà, ở bên chồng con, tôi vẫn nhớ tớI anh. Tôi vẫn chăm chút cho con, nhưng dường như trái tim ngườI mẹ của tôi đã bị đánh cắp mất một góc. Tôi cảm giác mình không toàn tâmtoàn ý cho con nữa. Hình như, tôi luôn trong trạng thái đợI tin nhắn điện thoạI reo vang, và dòng chữ có ghi tên anh xuất hiện.
Tôi không dám nói vớI ai điều này, nhất là vớI chồng. bởI chồng tôi là ngườI tốt, dù hơi gia trưởng nhưng chăm chỉ làm việc. Chính vì sự chăm chỉ này mà vợ chồng tôi lâu rồI không có những phút dành riêng cho nhau. Chúng tôi không đi chơi ở đâu cả. chồng tôi-tính nghiêm túc-nên cũng rất ngạI mua quà cho vợ, hỏI thăm vợ. Tôi quen tự lo cho mình.. cho tớI ngày Anh xuất hiện, lo cho tôi một cách cực kỳ chân tình (tôi biết chắc như vậy).
Tôi phảI làm gì đây?Hình như tôi đã phản bộI lạI chồng? Điều mà tôi chưa bao giờ làm trong suốt gần 4 năm qua. Tôi đã nhắn tin từ chốI NgườI ấy nhưng không hiểu sao, lòng tôi buồn vô hạn. Tôi lạI chỉ mong ngày học kế tiếp mau tớI, để tôi lạI được gặp Anh, được học nốt những ngày của khoá hộI thảo. Thậm chí, thật là xấu xa, đã có lúc tôi mơ ước được sống bên anh, đi đến vùng chân trờI mớI. Từ nhỏ tớI giờ, tôi đã luôn khát khao lấy chồng cùng nghề. Cho đến khi lấy ngườI chồng bây giờ-do làm khác nghề nên ít khi chia sẻ công việc vớI nhau. Còn Anh, hiểu tôi và giúp tôi được nhiều việc khiến tôi tự tin trong nghề nghiệp rất nhiều?
Tôi đã phản bộI chồng rồI ư? Tôi có phảI ngườI phụ nữ lăng loàn, ham hố dục vọng và không chuyên chính không? Tôi khổ sở vô cùng… Hãy giúp tôi trở lạI là tôi của ngày trước.
Tôi từ chốI anh nhưng lạI sợ anh sẽ… chấp nhận lờI từ chốI của tôi. thật là xấu hổ

Mẹ nó đa cảm quá đấy. Đó chỉ là những phút giây xao lòng nhất thời thôi vì cuộc sống của bạn đang bình yên quá mà. Cái hạnh phúc bình yên đáng quý đấy đang trong tay bạn mà không chịu giữ, tìm chi những thứ vẩn vơ bên ngoài. Mình k trách bạn vì những phút xao lòng này, nhưng nếu bạn biến nó thành hành động như từ hẹn hò đến nắm tay hôn hít thì đáng trách đấy. Ngăn cản nó lại bạn nhé, chỉ dừng lại thế thôi. Bạn có yêu chồng không nhỉ? Nếu chồng bạn cũng xao xuyến vì những cô đồng nghiệp tương tự như bạn thì bạn có thích không nhỉ?. Hãy nghĩ đến hạnh phúc mà mình đang có để giúp bạn thêm nghị lực vượt qua cám dỗ này. Cố lên bạn nhé

__________________

Sống trong đời sống, cần phải biết nhẫn tâm 1 chút...
Đang tìm người trông em Jerry...GẤP lắm ý Blog em Jerry yêu yêu

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Bác ơi, bác tỉnh lại đi xem nào. Trên đời này có ai là hoàn hảo đâu, chồng bác không lãng mạn nhưng tốt tính và chăm lo cho gia đình, từ lâu rồi bác không được ai chăm sóc chu đáo như thế, bác cảm thấy thiếu thôn nên bây giờ có người đến chăm lo cho bác thì bác nghiêng tình cảm về phía người đấy là lẽ đương nhiên thôi. Nhưng tôi nghĩ đấy là tình cảm nhất thời thôi. Và nữa, còn các tính cách khác của người ấy, liệu bác có biết không??? Nói chung tôi chỉ muốn bác tỉnh lại, nghĩ đến thiên thần bé nhỏ của mình và bố của bé. Mong bác sớm qua được giai đoạn khó khăn này.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Mới nhắn tin thôi, đã phản bội gì đâu! Tôi chỉ góp ý là bạn nên nói thẳng là em đã có chồng, có con chứ cứ hình ảnh bến tàu mới cả bến xe thì đàn ông lại tưởng bạn đùa, hoặc không thì cũng biết bạn đang cho cơ hội => càng lấn tới. Chồng bạn thế mà anh ta lại tấn công kiểu soft drink thế này thì không chết mới là lạ! Cá nhân tôi nghĩ hội độc thân cưa các em có chồng chỉ để chứng tỏ đẳng cấp và được cái gì hay cái đấy thôi. Anh này may mắn bắn trúng gót chân Asin của mẹ cháu nên mẹ cháu bị thương nặng rồi. Bà con vào cấp cứu thôi!

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Chuyện này bình thường thôi mà bạn, phụ nữ dễ có những phút xao lòng đặc biệt là những mẹ nào có tâm hồn nhạy cảm chút xíu, nhưng điều quan trọng là tỉnh táo sau những giây phút ấy để nhận ra những thứ mình đang có là những thứ quý nhất trên đời rồi.
Chúc bạn và gia đình bé nhỏ ngày càng hạnh phúc

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Chưa chứ không hẳn là sẽ không.
Nếu chỉ dừng lại ở đây (bạn nhắn tin từ chối, anh ta rút lui) thì bạn chưa phạm phải sai lầm, tội lỗi gì cả. Còn bạn xao xuyến đôi chút cũng là lẽ thường tình thôi. Nếu anh ta tiếp tục tấn công thì bạn phải có thái độ rõ ràng và dứt khoát hơn (tất nhiên đừng có vỗ vào mặt anh ta đánh bẹt một cái vì bạn chắc sẽ còn phải tiếp xúc với anh ta nhiều trong công việc.
Còn nếu bạn đón nhận tình cảm của anh ta thì bạn sẽ mất nhiều hơn được:
- Tương lai của gia đình bạn, của anh ta sẽ đi đến đâu? Giải quyết được vấn đề gì hay chỉ mang lại những rắc rối phiền muộn khi bạn ngoại tình.
- Được 1 thời gian, bạn và anh ta hiểu được bản chất của nhau, chán nhau rồi làm sao? Chồng bạn biết liệu có tha thứ cho bạn không? Con bạn có còn tôn trọng bạn không?
- Còn nữa, biết đâu anh ta lại đắc chí cười thầm khi bạn đổ anh ta!
Nói túm lại, như Bố Tít nói là đúng: nói trắng ra là em đã có chồng con, gia đình em hạnh phúc, yên ổn nên anh đừng làm ảnh hưởng đến em. Nếu coi nhau là bạn bè, đồng nghiệp thì được, còn hơn thì miễn.
Bạn cũng không nên nói với chồng, sợ rằng anh ấy sẽ buồn đấy. Thay đổi dần quan điểm của chồng về cách quan tâm đến vợ bằng cách nhắc khéo anh ấy (cũng hơi mất thời gian đấy nhé, không nhanh đâu)
Mong là bạn biết điểm dừng khi chưa muộn.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Đến khổ. Cứ nói thẳng là em có chồng và có con rồi anh ạ.

Anh í lại chả chạy mất dép.

Lờ mờ ỡm ờ... bến đỗ??? Biết thế nào được gọi là bến đỗ, tưởng đang có ng yêu thì anh í còn vớt vát.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Cam on các mẹ nhé.Dung là cảm xúc vừa thương nhớ một người, vừa day dứt ân hận với chồng con cứ... làm mình không thể yên ổn được. Nhiều lúc, đi bên chồng con, mình tự thấy mình đê tiện quá. Chồng con vẫn vui đùa mà không hề biết trong lòng mình đang vô cùng xáo trộn.
Mình luôn ý thức được sự việc nên đã cố gắng kìm hãm nhất sự viec. Mình đã tự nhủ sẽ không để sự việc đi quá xa nữa. Mình sẽ không đánh đổi gia đình mình vì có thể, Người ta chỉ thích mình bây giờ thôi, chứ đến lúc... lấy nhau rồi (giả dụ thế) thì họ lại sẽ trách móc mình thì chết.
giờ, cái khó nhất với mình là việc kiểm soát trái tim đang loạn nhịp thôi. Các mẹ biết không, hôm qua, nhóm lớp học của mình phải đi khảo sát ban tối ở HN. Trời rất lạnh, Người đó đã mang khăn quàng cổ và đưa cho mình quàng. Đến tối khuya còn nhắn tin hỏi mình đã về chưa và sáng ra thì nhớ ăn sáng đúng giờ. Còn khi mình trở về nhà, ông chồng đang nằm thẳng cẳng trên giường, ngáy rất to, chẳng biết là vợ đã vất vả thế nào. Hôm đó còn là kỷ niệm một ngày quan trọng của hai vợ chồng, nhưng mà chồng mình lại chẳng nhớ gì cả. Chẳng tặng quà gì và sáng ra, mình nhịn đói đi làm chồng mình cũng... chẳng hay.
Thế là, trái tim mình lại càng được thể so sánh này nọ. Mình đã bảo không được nghĩ nữa, phải tắt máy diện thoại đi nhưng mà... không nổi. Mình cứ ngong ngóng tin nhắn cả ngày trời. Mình ân hận và chỉ muốn uống thuốc... lú thôi.
Bản chất chồng mình là như thế. Rất gia trưởng và khó tính. Ngược hẳn với người con trai kia nên có lúc, mình ân hận là giá như mình chịu khó chờ đợi, chịu khó tìm một người chồng mềm mỏng, biết quan tâm đến vợ thì có tốt hơn. (Mình không có ý ám chỉ Người ấy nhưng mình chỉ lấy Người ấy là làm giá trị để so sánh thôi). Nhưng mình cũng chỉ nghĩ vậy thôi và các mẹ đừng cho mình hư đốn vì đó là ý nghĩ của riêng mình, không ai biết và nhất là Người ấy thì càng không biết.
Sang tuần này, mình và Người ấy sẽ đi ngoại tỉnh công tác 2 ngày. Không hiểu trời xui khiến thế nào mà 2 đứa mình lại xếp chung một đội đi thực tế xa. Mình lo lắng lắm, không hiểu khi ở nơi xa ấy, chuyện gì sẽ xảy ra.
Mình đang rất căm thù bản thân mình và ân hận giá như đừng gặp họ. Giá như mình đoan chính hơn. Và giá như mình có thể sai bảo con tim mình.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
các nguyên tắc hàng dầu để đạt đến thành công của jack canfield:
1/ chịu hoàn toàn trách nhiệm về cuộc sống của bản thân
2/phải biết rỏ bản thân muốn gì
3/quyết định những gì mình cần
4/tin rằng mọi việc đều có cách giải quyết
5/phải tự tin
6/...

-----------Reply---------
-----------Reply---------
giờ, cái khó nhất với mình là việc kiểm soát trái tim đang loạn nhịp thôi. Các mẹ biết không, hôm qua, nhóm lớp học của mình phải đi khảo sát ban tối ở HN. Trời rất lạnh, Người đó đã mang khăn quàng cổ và đưa cho mình quàng. Đến tối khuya còn nhắn tin hỏi mình đã về chưa và sáng ra thì nhớ ăn sáng đúng giờ. Còn khi mình trở về nhà, ông chồng đang nằm thẳng cẳng trên giường, ngáy rất to, chẳng biết là vợ đã vất vả thế nào. Hôm đó còn là kỷ niệm một ngày quan trọng của hai vợ chồng, nhưng mà chồng mình lại chẳng nhớ gì cả. Chẳng tặng quà gì và sáng ra, mình nhịn đói đi làm chồng mình cũng... chẳng hay.
Thế là, trái tim mình lại càng được thể so sánh này nọ.

Chị à, đúng là khi ngươi ta có vấn đề thì người ta hay nhìn nhận sự việc khác đi lắm. Em thấy chị mô tả những hành động của người con trai kia càng lãng mạn bao nhiêu thì sẽ thấy những thứ xung quanh chồng mình nó trần tục, tầm thường bấy nhiêu. Sao chị ko nghĩ ax nhà mình cũng phải đi làm vất vả, rồi về phải lo chăm con, nội trợ trong khi vợ bận việc. Sao chị ko tự lãng mạn, thi vị hoá cuộc sống vợ chồng mình khi có cơ hội? Một ngày kỷ niệm quan trọng. lúc chị về nhà sao ko gọi ax dậy, tặng ax món quà chị mua (chị có mua ko?) và sáng hôm sau dậy làm bữa sáng cho 2 vợ chồng mà chị lại trách chồng để mình bụng đói đi làm - cái này hình như hơi ngược thì phải. Đến đây thì em phải đặt dấu hỏi với chính chị là thực sự chị đã quan tâm đến chồng được bao nhiêu? Bởi nếu yêu chồng thương con thì hiếm người phụ nữ nào bị loạn nhịp lắm chị ạ.

Rất mong chị sớm trải qua cảm giác nhất thời này và vui vẻ, hạnh phúc với chồng con.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
À quên, còn một điều nữa đó là nếu có thể chị hãy xin phép đừng đi thực tập xa với người ấy, nếu ko hãy đổi nhóm đi. Điều này có lẽ cũng ko khó lắm. Đừng để "hoàn cảnh xô đẩy". Em sợ rằng nếu có chuyến đi này e rằng mọi sự sẽ khó chữa lắm.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Ơ, có bài vay tiền, rất nhiều tiền. Bạn đã áp dụng chưa?

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Chắc bạn có kiểu nói chuyện đong đựa, ỡm ờ, ánh mắt đưa tình, ẩm ướt, chớp chớp, dáng đi kiểu rắn bò?

Đàn ông thường dùng tiền, cử chỉ lời nói tình cảm để hòng đạt được qh hệ se.x. Cái gọi là tình yêu ấy chỉ là vỏ bọc che đạy cái âm mưu se.x thôi.

Nếu anh ta chỉ dứng ở sự quan hệ tình cảm mà không đòi hỏi se.x với bạn thì tôi cho là chuyện lạ.

Nếu bạn cũng thích se.x (cái này không phải do bạn chủ động, do anh ta năn nỉ và bạn cả nể, thương hại, sau khi cả nể thương hại thì thấy phê thật, thế là từ chỗ bị động chuyển sang chủ động) với anh ta thì chả có gì phải bàn. Day dứt làm gì, làm thì làm không làm thì thôi, việc gì cứ vừa làm vùa thanh minh.

Trích:

Nguyên văn bởi ngoisaomayman

Tôi tự cảm nhận được mình không xinh nhưng có sức hút, trong cách nói chuyện và lốI cư xử. Anh chắc cũng vì sức hút ấy của tôi mà tỏ ra thân thiện vớI tôi hơn hẳn.

-----------Reply---------
-----------Reply---------

Trích:

Nguyên văn bởi Tran_Minh

Chắc bạn có kiểu nói chuyện đong đựa, ỡm ờ, ánh mắt đưa tình, ẩm ướt, chớp chớp, dáng đi kiểu rắn bò?

Đàn ông thường dùng tiền, cử chỉ lời nói tình cảm để hòng đạt được qh hệ se.x. Cái gọi là tình yêu ấy chỉ là vỏ bọc che đạy cái âm mưu se.x thôi.

Nếu anh ta chỉ dứng ở sự quan hệ tình cảm mà không đòi hỏi se.x với bạn thì tôi cho là chuyện lạ.

Nếu bạn cũng thích se.x (cái này không phải do bạn chủ động, do anh ta năn nỉ và bạn cả nể, thương hại, sau khi cả nể thương hại thì thấy phê thật, thế là từ chỗ bị động chuyển sang chủ động) với anh ta thì chả có gì phải bàn. Day dứt làm gì, làm thì làm không làm thì thôi, việc gì cứ vừa làm vùa thanh minh.

Bác Trần Minh này nói chuyện có phong cách riêng ghê. Bó toàn thân với bác.

-----------Reply---------
-----------Reply---------
Qua những gì bạn nói tôi thấy bạn đã ngoại tình chứ không phải là chưa ngoại tình trước hết tôi nhận thấy rằng bạn chẳng yêu gì chồng bạn cả mà chắc là khi cưới thì cũng là muốn xong chuyện mà thôi

Trích:

có lúc, mình ân hận là giá như mình chịu khó chờ đợi, chịu khó tìm một người chồng mềm mỏng, biết quan tâm đến vợ thì có tốt hơn

còn bây giờ bạn chưa dám đến với anh ta là vì bạn còn sợ những lời dị nghị mà thôi tôi tin nếu không có sự sợ hãi đó thì bạn đã đến với anh ta rồi chính vì vậy bạn nên xem lại mình đi vì người phụ nữ yêu chồng thương con bao giờ cũng biết vượt qua mọi sự cám dỗ mà không cần phải so sánh giữa chồng mình với người khác
bạn có nghe câu "chồng em áo rách em thương Chồng người áo gấm sông hương mặc người" không
Bạn so sánh như vậy thì tôi nghĩ bạn nên rời bỏ chồng mình mà đến với anh ta đi thôi
mà tôi cũng nói trước rằng khi về với anh ta chắc chắn 1 điều rằng 1 thời gian ngắn bạn sẽ thấy anh ta không bằng chồng mình.
khi đó bạn lại so sánh với người khác............

Và một điều nữa bạn thử đặt vị trí mình là một người chồng thì tôi tin rằng bạn đã phản bội vợ

-----------Reply---------
-----------Reply---------
-----------Reply---------

Chữ ký: Chưa cài đặt
  • Tôi đã trưởng thành khi bị phản bội ... >> xem 10 Tháng 9, 2011 - 06:20
  • Vì tiền tôi đã phản bội chồng suốt 3 năm... 17/07 ... >> xem 17 Tháng 7, 2011 - 07:08
  • Tôi đã phản bội chồng như thế 23/06 ... >> xem 23 Tháng 6, 2011 - 12:09
  • Tôi đã phản bội hai người đàn bà ... >> xem 12 Tháng 5, 2011 - 17:43
  • Tôi đã buông thả bản thân khi bị anh phản bội ... >> xem 12 Tháng 5, 2011 - 06:55
  • Tôi đã phản bội lại tình yêu của chồng ... >> xem 23 Tháng 3, 2011 - 17:23
  • Tôi đã bị chồng mình phản bội ... >> xem 30 Tháng 8, 2009 - 15:10
  • English, đã phản bội chông?