Những khúc tình ca thời ?
22/10/2009 15:38 (GMT +7)
Tình yêu luôn là chủ đề xuyên suốt trong các ca khúc Việt. Tuy nhiên,, người làm sao của bào hao làm vậy, cách thổ lộ tình yêu bằng âm nhạc cũng dần biến đổi. Đặc biệt đối với giới trẻ đang sống trong một thời đại gấp gáp và tràn ngập thông tin, việc thể hiện tình yêu đối với họ trở nên dễ dàng và đơn giản. Không còn những câu chữ cầu kỳ, bóng gió hay ẩn dụ "mận hay đào" như các cụ xưa kia nữa.
Với mỗi giai đoạn lịch sử sẽ có một quan niệm khác nhau về văn học nghệ thuật. Giới trẻ giờ đây rành rẽ các loại game online, truyện tranh và nhạc hip-hop... hơn là những tiểu thuyết dày cộp và những bản nhạc trữ tình sâu lắng. Không còn những quy chuẩn ràng buộc trong tình yêu cá nhân, con người được tự do bày tỏ tình cảm theo mọi cách. Trong âm nhạc là cuộc biến chuyển lớn khi những câu chuyện tình yêu được thể hiện qua một thứ ngôn ngữ rất đời thường, trực diện và nhiều khi là trần trụi, sáo rỗng...
Những điệp từ: anh yêu em, em là tất cả những gì anh cần, nhớ em phát điên, vắng em anh muốn chết, chia tay, trái tim tan vỡ, tha thứ, lệ hoen my, xa cách, trái đắng, hờn ghen, lẻ loi, luyến tiếc… được dùng trong hầu hết các ca khúc hiện nay. Các bài hát là muôn vàn tâm trạng: não nề, bi thương, đau đớn, trách cứ lẫn nhau.
"Nữ hoàng nhạc teen" Bảo Thy thường vẫn gào thét với bài "Xin đừng xát muối trái tim em": "Nếu anh còn yêu em thì xin chớ xát muối thêm người hỡi. Khi trái tim dại khờ còn một vết thương, đau lắm anh ơi".
Trong một sáng tác của Lâm Chấn Huy: "Thì thôi em đã sai" cũng là thứ tình cảm thời ?, với những câu chữ như văn nói: "Người hỡi chớ nên hờn dỗi/ Dù em đã không hề sai/ Nhưng người nói em đã sai/ Thực chất em đay đã đúng.http:// Giờ tự nhiên anh mang giận hơn/ Thì thôi tại em đã sai, xin lỗi anh được chưa","Sao anh lại gạt em?","Sao mình đến với nhau để giờ đây cuộc tình lại trái ngang".
Tác giả của những ca khúc này, nhiều người mới bước vào tuổi đôi mươi, nhưng dường như họ đã trải qua nhiều mối tình và tình nào cũng dang dở. Những câu hát nhạt nhẽo cùng những giai điệu na ná nhau cứ vang lên một cách rên rỉ: "Lòng em đau thì anh cũng không được vui sướng"; "Bên cạnh nhau ngỡ như thật xa, không dám nhìn, không nói gì, dường như chúng ta chưa từng quen"; "Giờ anh nói chính anh lại không muốn, chẳng lẽ em lại muốn thế, anh đổ lỗi cho em vậy sao/ Đổ lỗi để làm gì… anh chắc không phiền em nữa đâu…".
Những tình khúc thời ? tràn ngập trên sân khấuViệc đưa ngôn ngữ đời thường vào ca khúc cũng là cách thể hiện một góc nhìn, một nhu cầu của đời sống trẻ nói chung cũng như đời sống âm nhạc nói riêng. Nhưng đưa hết những từ ngoài đường vào bài hát dễ tạo ra sự phản cảm như: "Có khi ta buồn như con chuồn chuồn";"Không đau vì quá đau"; "Không ghen không phải là đàn ông", "Tình yêu ngày nào chỉ là ong bướm thôi, những câu dối lừa đừng tưởng là mình đã yêu, cuộc chơi bao lâu nay không còn vui nữa đâu em, em đừng như thế,... Thì tôi luôn là tôi, luôn dối gian như thế, tại em mà tôi như thế".
Đổ lỗi cho nhau, rồi than thân trách phận: "Người nồng nàn bên em mà sao vẫn vui bên ai kia, thật em đây, thật lòng chẳng biết tin ai";"Đừng tưởng rằng chỉ mình em phải đau, còn anh đây không đau chút nào sao? Có biết em đau rất đau? Nhưng anh cũng rất đau".
Vẫn biết, các nhạc sĩ lão thành như Hồng Đăng, Thuận Yến, Thanh Tùng, Phan Huỳnh Điểu khi xưa từng... sáng tác cả trăm ca khúc trữ tình, không phải bài nào cũng là một mối tình cụ thể, một tình yêu sâu sắc. Nhưng trong tất cả các bài hát của họ, tình yêu như được chắp cánh.
Với họ, tình yêu không hẳn là phải sống với nhau mới là yêu, mà chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, hay một dáng hình lướt qua cũng có thể tạo nên những rung cảm mảnh liệt. Điều này có thể xảy đến với người nghệ sĩ mà cũng có thể có ở những người bình thường. Từ những cảm xúc đó, người nhạc sĩ phải biết hư cấu và hình dung ra được đoạn cuối của chuyện tình.
Chứ nếu ai cũng đợi thất tình mới viết được một bài hát day dứt tha thiết thì rất khó. Một vài người trong số họ cho biết, việc lớn lên với những lời ru dân ca, hay những làn điệu quan họ, những câu chuyện cổ tích… cũng giúp họ tu dưỡng tâm hồn và ảnh hưởng nhiều đến ca khúc của họ.
Trước đây, thường mỗi khúc tình ca là cả một câu chuyện tình nên thơ lãng mạn, như trong bài "Thời hoa đỏ" là cả một cuộc tình sâu nặng kéo dài nhiều năm của hai người yêu nhau. Đến khi người con gái từ giã cõi đời, chàng trai mới thốt ra được những lời bi thương về số phận: "Trong câu thơ của em anh không có mặt…/ Anh đâu buồn mà chỉ tiếc/ Em không đi hết những ngày đắm say..."...
Nay là những cuộc tình "bọ xít", dễ dàng và chóng vánh: "Qua bao ngày gian truân xưa kia, giờ đây mới được em yêu kề bên anh, mà ngu sao làm chi để vụt bay mất tình sẽ đau"… Dần dần tình yêu trong ca khúc được thổ lộ theo kiểu đi thẳng vào vấn đề: "Có yêu thì bảo rằng yêu, không yêu thì nói một điều cho xong". Hay được thổ lộ kiểu độc thoại như trong ca khúc "Mi Ya Hee": "Alô, em à, nhớ anh không? Nhớ à"...
Người Việt xưa thường kín đáo, tế nhị, nói đến yêu chỉ đến từ "hôn" là đã mạnh bạo lắm, như bản tình ca tân nhạc đầu tiên của nhạc sĩ Xuân Hồng - "Mùa xuân bên cửa sổ". Đây là lần đầu tiên đôi tình nhân hôn nhau trong ca khúc. Vậy mà giới trẻ ngày nay sẵn sàng phô bày một lối sống dễ dãi, buông thả, những cuộc tình tay ba, tay tư trong bài hát.
Tác giả trẻ Lương Bằng Quang - người rất được giới trẻ chú ý với những sáng tác hiện đại đã thừa nhận: Anh thường sáng tác giai điệu trước, rồi tùy vào giai điệu thế nào mà có chủ đề và lời ca phù hợp.Như trong bài "Don"t know me" (tạm dịch là "Đừng biết tôi") của ca sĩ Mai Khôi, có đoạn: "Anh đang sống với em, nhưng thật ra anh chẳng hiểu gì về em, về tình yêu của em…". Ngay trong bài "Người đàn ông tham lam" do ca sĩ Hoàng Châu thể hiện: "Yêu một lúc đến hai ba bốn năm cô, là cho yêu như vậy là mới yêu! Người đàn ông tham lam mãi là anh, một bàn tay năm ngón anh chẳng biết chọn ai".
Tình yêu đã mất hẳn ý nghĩa thiêng liêng, không còn một chút màu sắc lãng mạn, trong "Ngã tư tình" có đoạn: "Tôi tưởng em chỉ yêu thêm một người… Nào ngờ đâu ngoài tôi em còn ba người nữa… Cuộc tình tay ba đã khổ đau, giờ tay bốn làm sao… Em yêu một lúc bốn người sao"... hay "Chỉ yêu một người thôi/ Không thể làm anh thỏa vui/ Để rồi anh phải đi tìm người khác" (Đàn ông ai cũng như ai).
Ngay cả những ca khúc thuộc hàng hot như "Xin lỗi tình yêu" của nhạc sĩ Minh Nhiên do ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng thể hiện cũng là lối bày tỏ nhạt nhẽo: "Xin lỗi em, ngàn lời xin lỗi em"... và người hát thì cứ gào rũ làm ra vẻ "tha thiết" và "chân thành" lắm, nhưng rồi chẳng có gì đọng lại trong lòng người nghe.
Vậy câu hỏi đặt ra là, tại sao những bài hát như vậy vẫn được đông đảo lớp trẻ yêu thích? Có lẽ do thời đại thay đổi nên xu hướng thưởng thức có sự thay đổi, tìm đến sự thể hiện thật dễ nghe, dễ thuộc chăng? Những ca khúc hiện nay không có gì nổi bật về mặt giai điệu, nhiều bài có nhịp điệu rất giống với những ca khúc đang thịnh hành trên thế giới.
Đa số các bài hát không xuất phát từ tình cảm thật của người viết, không có gì là bức xúc là trăn trở. Nó như một ngành công nghiệp, đặt lời chỉ là một thao tác thủ công để hợp thức hóa giai điệu. Chính tác giả trẻ Lương Bằng Quang, người rất được giới trẻ chú ý với những sáng tác hiện đại đã thừa nhận: Anh thường sáng tác giai điệu trước, rồi tùy vào giai điệu thế nào mà có chủ đề và lời ca phù hợp.
Việc dễ dàng quảng bá, cộng thêm áp lực về sự nổi tiếng cũng là lý do để các tác giả trẻ hiện nay không biết cách nén cảm xúc. Họ không có thời gian để chiêm nghiệm tác phẩm của mình, tức là không tự kiểm nghiệm đứa con tinh thần của mình trước khi tung tác phẩm ra với công chúng.
Không hiểu nếu đời sống âm nhạc cứ phát triển theo chiều hiện nay thì rồi tình hình sẽ đi đến đâu?
Tương Hường
http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/amnhac/413129/index.html
-----------Reply---------
Có cách nào dẹp thứ âm nhạc ma quỷ này không nhỉ? Em là em cấm tuyệt thứ nhạc này.
-----------Reply---------
Thế thì tặng Sellman bài hát này nhé:
Ảo ảnh
Nhạc sĩ Y Vân
Yêu cho biết sao đêm dài
Cho quen với nồng cay
Yêu cho thấy bao lâu đài
Chỉ còn vài trang giấy
Dòng mực xanh còn đấy
Hứa cho nhiều dù bao lời nói
Đã phai tàn thành mây thành khói
Cũng xem như không mà thôi
Những ân tình em đong bằng nước mắt
Khóc cho đầy hai chữ tình yêu
Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo
Đã thay màu ân ái từ lâu
Những neo thuyền yêu đương thường dễ đứt
Khiến bao chiều trên bến tịch liêu
Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
Thiếu em lòng anh thấy quạnh hiu
Xưa đêm vắng, đưa nhau về
Nay đơn bóng đường khuya
Khi vui thấy trăng không mờ
Lòng buồn nên trăng úa
Kìa phồn hoa còn đó
Những con đường buồn vui lộng gió
Những ân tình chìm trong lòng phố
Cũng theo hư không mà đi
...
Sellman yên tâm, cái gì cũng có giá của nó... Những bài hát rẻ tiền chẳng mấy chốc mà biến mất và không ai nhắc gì đến nữa đâu..
Nghệ thuật mang tính vĩnh cửu mà..
Mình chỉ sợ đến một ngày, người ta mang Hip Hop ra để hát nhạc Trịnh hoặc nhạc Tiền Chiến thôi... Chứ còn mấy bài hát rẻ tiền, nhạt thếch, thì không chấp..
Đành bịt mũi trước mùi của mấy bài hát rẻ tiền loại đó thôi..
__________________
Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng...
-----------Reply---------
hahha, đọc lời mấy bài hát này muốn rớt xuống đất luôn
-----------Reply---------
Ngàn thu áo tím
Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống áo tím thường thướt tha
Bước trên đường gấm hoa
Ngắm mây chiều lướt xa
Từ khi yêu anh anh bắt xa màu tím
Sầu thương cho em mơ ước chưa kịp đến
Trời đã rét mướt cùng gió mưa
Khóc anh chiều tiễn đưa
Thế thôi tàn giấc mơ
Anh xa xôi bóng mưa giăng mờ lối
Anh xa xôi áo bay trong chiều rơi
Anh xa xôi áo ôm tim lẻ loi
Tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi
Mưa rơi rơi bóng anh như làn khói
Mưa rơi rơi bóng anh xa ngàn khơi
Mưa rơi rơi có hay chăng lòng tôi
Có hay bao giờ bóng người yêu tới
Từ khi xa anh em vẫn yêu và nhớ
Mà sao anh đi đi mãi không về nữa
Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ
Ướt trong chiều gió mưa
Khóc thương hình bóng xưa
Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím
Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau
Tháng năm còn lướt mau
Biết bao giờ thấy nhau.
Hoàng Trọng
Còn đâu dòng nhạc lãng mạn này? Chúng ta không nghèo tiền, chúng ta chỉ đang nghèo về văn hóa mà thôi.
-----------Reply---------
Sellman này có phải người Huế không đó?
Bài Ngàn thu áo tím này có vẻ đẹp đặc biệt, đẹp ở chỗ không nhắc đến Huế mà thấy Huế ở từng câu hát...
Bài này cũng chỉ một số người hát được thôi... Mình thì mình thích Vân Khánh.
Mình chẳng ngại mấy dòng nhạc rẻ tiền (vì mình đâu có nghe).... Nhưng mình sợ nhất là về sau con mình, cháu mình cũng nghe mấy cái nhạc đó...
Nhạc rẻ tiền không gây tai nạn vật chất mà gây tai nạn tinh thần, chả thế mà lớp trẻ bây giờ ít em biết tôn trọng tình yêu, thay người yêu như thay áo... ha ha, thay người tình như thay áo nữa cơ...
Có khi chả cần yêu cũng nhảy lên giường với nhau được..
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi chè búp

Sellman này có phải người Huế không đó?
Bài Ngàn thu áo tím này có vẻ đẹp đặc biệt, đẹp ở chỗ không nhắc đến Huế mà thấy Huế ở từng câu hát...
Bài này cũng chỉ một số người hát được thôi... Mình thì mình thích Vân Khánh.
Mình chẳng ngại mấy dòng nhạc rẻ tiền (vì mình đâu có nghe).... Nhưng mình sợ nhất là về sau con mình, cháu mình cũng nghe mấy cái nhạc đó...
Nhạc rẻ tiền không gây tai nạn vật chất mà gây tai nạn tinh thần, chả thế mà lớp trẻ bây giờ ít em biết tôn trọng tình yêu, thay người yêu như thay áo... ha ha, thay người tình như thay áo nữa cơ...
Có khi chả cần yêu cũng nhảy lên giường với nhau được..
Ngoại em là người Huế và rất thích mặc áo dài tím và mặc rất đẹp, dáng đi thước tha nên khi nghe bài này em hay thấy hình ảnh của ngoại.
-----------Reply---------
mình thì thích bài này
Tuổi Xa Người
Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối đưa em đi nhè nhẹ vào đời Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc đưa em vào ngày tháng vỗ về Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng khi em mang nụ cười khỏi đời Từng chiều rơi nghe như cõi lòng mình tê tái ngỡ như đời còn gọi tên nhau Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát đồng loã đưa em vào vùng trời lấp lánh bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến. Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng tôi đi về buồn chưng kẽ tóc bước chân này còn trọn kiếp hoang vu Một mình đi lang thang trong mùa đông rét mướt nghe bơ vơ hồn mình lạc loài Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh cuả tuổi trên tháng ngày hằn vết đời mình Trời mùa Đông hong khô đi niềm tin sỏi đá trên đôi tay này mình còn gì Và giòng sông trôi đi vô tình mang tất cả cuộc đời này cuả người hay tôi
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi me ku bol

mình thì thích bài này
Tuổi Xa Người
Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối đưa em đi nhè nhẹ vào đời Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc đưa em vào ngày tháng vỗ về Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng khi em mang nụ cười khỏi đời Từng chiều rơi nghe như cõi lòng mình tê tái ngỡ như đời còn gọi tên nhau Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát đồng loã đưa em vào vùng trời lấp lánh bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến. Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng tôi đi về buồn chưng kẽ tóc bước chân này còn trọn kiếp hoang vu Một mình đi lang thang trong mùa đông rét mướt nghe bơ vơ hồn mình lạc loài Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh cuả tuổi trên tháng ngày hằn vết đời mình Trời mùa Đông hong khô đi niềm tin sỏi đá trên đôi tay này mình còn gì Và giòng sông trôi đi vô tình mang tất cả cuộc đời này cuả người hay tôi
Có bài mắt thu của bác Ngô Thụy Miên hay lắm chị ạ.
Mắt Thu
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Trời còn làm mưa vùi trên nỗi đau.
Lời ru ấy mãi trong u sầu.
Bàn chân nuối tiếc thương lạc loài.
Trời còn làm mây buồn qua mắt ai.
Làm trôi vắng giấc mơ hoang đường.
Rồi buồn trôi theo giòng mưa xuống.
Giận hờn ngày xưa còn vương mắt em.
Làn môi thắm hết ru ban chiều.
Vùng ân ái chết trong mây hồng
Một lần vào thu mình đang có nhau.
Hàng cây lá rớt trên mi thường.
Và tay trắng đan tình với tay.
Em có nhớ không một lần khi lá thu bay,
là lần em đến thăm tôi, chung bước yêu đương hẹn hò.
Em có nhớ không một lần khi gió heo mây, mình ngồi đan giấc mơ say, giận hờn sao vẫn chưa phai.
Và rồi mùa thu về trong mắt em.
Hàng cây lá úa xanh xao nhiều.
Vòng tay khép kín đôi mi nồng.
Chuyện mình ngày xưa đành xin lãng quên.
Cuộc tình đã chết theo thu tàn.
Người về đấy xin trọn giấc mơ.
Chắc 100 năm nữa không biết có 1 Ngô Thụy Miên thứ 2 không?
-----------Reply---------
Các báo giờ lại cứ thích kiểu rẻ tiền, đẩy các nàng hot girl chàng hot boy lên ca sĩ này kia, đẩy mấy bài hát nhảm nhí lên thành ca khúc này nọ, nghe có vẻ hoành tráng lắm
Bọn trẻ bây giờ lại cứ thấy thế là hay và ngày càng thích, bài hát thì có thể quên, cả ca sĩ có khi cũng quên , nhưng bài hát này đi, lại thêm bài hát khác. Giờ âm nhạc có vẻ dễ, nên các ca khúc các album cứ như trứng gà công nghiệp ý. Teen bây giờ hình như toàn đọc báo lá cải
hay là chỉ có báo lá cải để đọc
nên các nàng các chàng vẫn HOT >>> các chương trình muốn đắt khách lại chỉ mời các nàg các chàng đó >> lại càng HOT >> báo lại đẩy lên >>> .... 1 cái vòng luẩn quẩn >>>
nhạc trẻ VN vẫn mãi như vậy mà thôi
-----------Reply---------
Hay Lệ Đá do CS Khánh Ly trình bày...
Nhạc: Trần Thịnh
Phổ thơ: Hà Huyền Chi
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời
Hỏi gió phiêu du qua bao tầng trời
Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt
ái ân bây giờ là nước mắt
Tủi hờn một thoáng nhớ mong manh
Thửa ấy tôi như con chim lạc loài
Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng
Và ước mơ sao trời đừng bão tố
Để yêu thương càng nhiều gắn bó
Tháng ngày là mê say hồn thơ
Tình yêu đã vỗ cánh rồi
Là hoa góp mặt cho đời
Chắt chiêu kỷ niệm dĩ vãng
Anh có nhớ gì không anh ơi
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Suối hẹn hò trăng thanh đầu non
-----------Reply---------
Đừng tưởng các loại nhạc rẻ tiền thế này không có gì ảnh hưởng nhé, nó làm hỏng cả một thế hệ đấy. Không còn biết thế nào là cảm thụ âm nhạc thật sự hát thì ít mà khoe người thì nhiều . Đầu độc lớp trẻ . Em là em kịch liệt phản đối 
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi sellman1988

Có bài mắt thu của bác Ngô Thụy Miên hay lắm chị ạ.
Mắt Thu
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Trời còn làm mưa vùi trên nỗi đau.
Lời ru ấy mãi trong u sầu.
Bàn chân nuối tiếc thương lạc loài.
Trời còn làm mây buồn qua mắt ai.
Làm trôi vắng giấc mơ hoang đường.
Rồi buồn trôi theo giòng mưa xuống.
Giận hờn ngày xưa còn vương mắt em.
Làn môi thắm hết ru ban chiều.
Vùng ân ái chết trong mây hồng
Một lần vào thu mình đang có nhau.
Hàng cây lá rớt trên mi thường.
Và tay trắng đan tình với tay.
Em có nhớ không một lần khi lá thu bay,
là lần em đến thăm tôi, chung bước yêu đương hẹn hò.
Em có nhớ không một lần khi gió heo mây, mình ngồi đan giấc mơ say, giận hờn sao vẫn chưa phai.
Và rồi mùa thu về trong mắt em.
Hàng cây lá úa xanh xao nhiều.
Vòng tay khép kín đôi mi nồng.
Chuyện mình ngày xưa đành xin lãng quên.
Cuộc tình đã chết theo thu tàn.
Người về đấy xin trọn giấc mơ.
Chắc 100 năm nữa không biết có 1 Ngô Thụy Miên thứ 2 không?
Mình là mình ghiền NTM hơn cả TCS với PD á 
-----------Reply---------
Âm nhạc bây giờ là 1 thứ tệ nạn, phải dùng đến từ "tệ nạn" là biết tình hình nghiêm trọng thế nào rồi.
-----------Reply---------
Hic. Có lần đứa em họ hỏi em có biết bài "Công chúa bong bóng" không. Em bảo không biết. Nó bảo em nhà quê
. Tại em dị ứng khủng khiếp với dòng nhạc của các em Teen bây giờ. Có lần đi công tác bằng xe khách, nghe mà em tức hết cả lỗ tai. Ngồi 1 mình lẩm bẩm: Sao nhạc thế này mờ chúng nó cũng hát được nhỉ

-----------Reply---------
