Chào các anh chị trong diễn đàn.
Đây là lần đầu tiên em được biết tới diễn đàn này và cũng là lần đầu tiên em gửi tâm sự của mình lên đây để được các anh chị tư vấn.
Em cũng xin nói trước là em là NT3 dù các anh chị có ném đá em hay thế nào đi chăng nữa.
Em và anh quen nhau cũng đã lâu, anh là một viên chức nhà nước. Còn em cũng là một nhân viên kế toán. Chúng em tình cờ quen nhau và rồi qua tg, anh ngỏ lời yêu em. Thời gian đầu, anh không cho em biết là anh đã có gia đình nên em cũng đã nhận lời yêu anh vì em thấy mình cũng có nhiều cảm tình với anh. Nhưng rồi, sau mọt thời gian, anh đã thú thật với em là anh đã có gia đình ( tg yêu nhau em không thể nghi ngờ vì lúc đó anh làm việc ở HN còn vợ anh vẫn đang ở nhà - anh và vợ đều là người ngoại tỉnh, anh cũng đến gia đình em chơi như một người con trai đang tìm hiểu bình thường). Thực sự là khi đó em rất sốc vì thời gian yêu nhau không phải là ngắn và em và anh đã quan hệ như vợ chồng với nhau. Em cũng không hiểu là tại sao lúc đó em có thể vuợt qua được nỗi đau ấy. Đã vài lần em mua thuốc ngủ định tự tử nhưng rồi em lại tự vứt đi (điều này em không nói cho anh biết, anhchỉ biết là khi anh nói sự thật đó ra thì em rất tuyệt vọng và đau khổ). Rồi em cũng quyết định chia tay anh dù long đau đớn rất nhiều vì vẫn yêu anh.
Còn anh, lúc đó vẫn đi bên em, an ủi em hàng ngày và nói với em nhiều điều. Anh nói là anh yêu em thật long chứ ko định lừa dối em vì nếu có ý xấu anh đã không nói ra sự thật.
Nhưng anh xin em cho anh thời gian. Về phía em, em vẫn quyết định chia tay. Tuy nhiên, sau 5 tháng chia tay, với sự kiên trì của anh, em lại để mình quay lại với tình yêu đó. Và rồi đến bây giờ chúng em vẫn bên nhau dù vợ anh đã lên đây sống cùng anh được một thời gian dài.
Về mối quan hệ của anh và vợ : Trước kia, anh chỉ nói với em là anh cưới chị khi chị đã có bầu mấy tháng rồi và đó là một sự sa ngã của anh. Em cũng ko hỏi nhiều vì em nghĩ đó là cs riêng của anh, em cũng không đòi hỏi. Nhưng em có một người bạn biết vợ chồng anh ấy từ khi ở quê và người đó cũng kể cho em sự thật về chuyện của vợ chồng anh. Và từ đó, em biết sự thật là anh không nói dối em về cs gia đình anh. Và anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người bố.
Thật ra sẽ không có chuyện gì để nói nếu anh vẫn yêu em và sống có trách nhiệm với con cái. Anh cũng hứa là sẽ đến với em và cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng trong long anh lại nuôi một nỗi hận thù vô cùng lớn với vợ anh. Anh muốn trả thù chị vì những gì mà chị đã khiến anh phải rang buộc cả cuộc đời này. Và đây chính là điều khiến em day dứt vì dù em rất muốn anh đến với em nhưng nếu có vậy thì cũng không muốn anh chị chia tay trong sự hận thù. Rồi còn con gái anh nữa, nó sẽ căm ghét anh vì anh đối xử như vậy với mẹ. Em không muốnnhư vậy. Đã nhiều lần em khuyên anh, nhưng dù yêu em, dù rất chiều em trong mọi chuyện nhưng riêng chuyện này bất cứ khi nào em đề cập đến anh đều nói đó là chuyện của riêng anh. THực sự là em đã có ý định cho chị ấy biết sự thật này đã lâu, không phải vì em muốn anh đến với em mà làm vậy mà em không muốn anh làm như vậy – vì kế hoạch của anh nghe tàn nhẫn quá ( e không tiện nói ra ở đây).
Thế rồi, thời gian vừa rồi em biết mình có thai với anh. Em cũng rất bất ngờ vì thực sự điều này cũng không phải là dự định. Em đã trao đổi với anh, em thì muốn bỏ vì dù sao lúc này anh cũng chưa đến với em được vì cái kế hoạch trả thù của anh. Nhưng anh lại nhất quyết ko cho em bỏ thai, anh muốn em giữ lại vi theo anh đó là kết quả của tình yêu thực sự anh dành cho em. Thật long, không ai muốn bỏ đi giọt máu của mình, nhưng em không muốn đứa con là sức ép cho anh và cũng vì anh chưa đường đường chính chính đếnvới em được nên em mới quyết định như vậy. Sau mấy tuần suy nghĩ, em đã quyết địnhgọi cho chị ấy. Trong thâm tâm, em cũng đã muốn cho chị biết từ lâu nhưng cũng vì không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào nên em cứ lần nữa mãi ( chẳng lẽ gọi cho chị để nói rằng anh ấy đang muốn trả thù chị - nghe câu đó thôi mà em cũng đã thấy khó chịu rồi chứ chưa kể đến chị ấy). Nhưng vì bây giờ, chuyện đã vậy nên em gọi cho chị, em nói với chị rằng em là bạn anh, và muốn gặp chị vì có chuyện muốn trao đổi cùng chị. Khi em điện thoại, em cũng thấy không quá căng thằng vì lúc đầu chị nói lúc đó chị bận, hôm sau cũng bận nhưng chị cũng đồng ý gặp em. Nhưng chỉ sau đó một vài tiếng, chị gọi cho em nhưng vì em để quên máy, mấy hôm sau mới nhận được thì thấy mấy cuộc gọi và tin nhắn của chi với lời lẽ rất không hay. Thực sự là em sốc khi đã nghĩ rằng chị ấy cũng là người hiểu biết ( chị là một giáo viên) nên mới chấp nhận gặp em. Hôm đọc được tn, em đã gọi lại nhưng chị ko nghe máy. Và em đã nt lại cho chị những gì em suy nghĩ, nhưng lại nhận được những tin nhắn với lời lẽ còn thậm tệ hơn.
Em biết nếu em ở trong địa vị như vậy cũng sẽ rất giận nhưng những lời lẽ xấu xa kia chắc em cũng không thể thốt ra.
Chị gái em biết chuyện nên cũng muốn gọi cho chị để nói chuyện với tính chất trao đổi bình thường thôi nhưng chị ấy đã chặn số của em. Vả lại, em cũng không muốn có sự cãi vã nên đã bảo chị gái thôi không gọi nữa.
Thực sự nếu nghe những gì anh ấy định làm với chị ấy em không thể không nói với chị ấy. Nhưng chị ấy không có thiện chí nghe em nói thì em phải làm gì bây giờ?
Em cũng xin nói thật lòng mình là cả bản thân em và gia đình em cũng có suy nghĩ là việc gia đình của anh, anh phải tự giải quyết nếu anh đến với em. Em không thúc ép, gđình em cũng không thúc ép. Kể cả anh không muốn đến với em thì em và gia đình em cũng có thể để em nuôi đứa con em đang mang. Hiện tại, anh vẫn luôn quan tâm đến em và vẫn nói chờ anh giải quyết mọi chuyện nhưng nhất quyết không cho em tham gia chuyện của anh và chị ấy. Em không biết có nên nghe lời anh ấy hay không nữa? Nếu nghe lời anh ấy thì chắc em cũng không lên đây để hỏi các anh chị nhưng vì em biết ý định không tốt của anh mà không nói cho chị ấy thì thấy mình xấu xa quá. Nhưng với chị ấy, em không biết phải cư xử thế nào cho phải bây giờ. Em xin các anh các chị cho em một lời khuyên.
Các chị cứ ném đá em cũng được, nhưng hãy cho em một ý kiến nhé.
Cảm ơn các anh chị!
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi voyeu_hnt

Chào các anh chị trong diễn đàn.
Đây là lần đầu tiên em được biết tới diễn đàn này và cũng là lần đầu tiên em gửi tâm sự của mình lên đây để được các anh chị tư vấn.
Em cũng xin nói trước là em là NT3 dù các anh chị có ném đá em hay thế nào đi chăng nữa.
Em và anh quen nhau cũng đã lâu, anh là một viên chức nhà nước. Còn em cũng là một nhân viên kế toán. Chúng em tình cờ quen nhau và rồi qua tg, anh ngỏ lời yêu em. Thời gian đầu, anh không cho em biết là anh đã có gia đình nên em cũng đã nhận lời yêu anh vì em thấy mình cũng có nhiều cảm tình với anh. Nhưng rồi, sau mọt thời gian, anh đã thú thật với em là anh đã có gia đình ( tg yêu nhau em không thể nghi ngờ vì lúc đó anh làm việc ở HN còn vợ anh vẫn đang ở nhà - anh và vợ đều là người ngoại tỉnh, anh cũng đến gia đình em chơi như một người con trai đang tìm hiểu bình thường). Thực sự là khi đó em rất sốc vì thời gian yêu nhau không phải là ngắn và em và anh đã quan hệ như vợ chồng với nhau. Em cũng không hiểu là tại sao lúc đó em có thể vuợt qua được nỗi đau ấy. Đã vài lần em mua thuốc ngủ định tự tử nhưng rồi em lại tự vứt đi (điều này em không nói cho anh biết, anhchỉ biết là khi anh nói sự thật đó ra thì em rất tuyệt vọng và đau khổ). Rồi em cũng quyết định chia tay anh dù long đau đớn rất nhiều vì vẫn yêu anh.
Còn anh, lúc đó vẫn đi bên em, an ủi em hàng ngày và nói với em nhiều điều. Anh nói là anh yêu em thật long chứ ko định lừa dối em vì nếu có ý xấu anh đã không nói ra sự thật.
Nhưng anh xin em cho anh thời gian. Về phía em, em vẫn quyết định chia tay. Tuy nhiên, sau 5 tháng chia tay, với sự kiên trì của anh, em lại để mình quay lại với tình yêu đó. Và rồi đến bây giờ chúng em vẫn bên nhau dù vợ anh đã lên đây sống cùng anh được một thời gian dài.
Về mối quan hệ của anh và vợ : Trước kia, anh chỉ nói với em là anh cưới chị khi chị đã có bầu mấy tháng rồi và đó là một sự sa ngã của anh. Em cũng ko hỏi nhiều vì em nghĩ đó là cs riêng của anh, em cũng không đòi hỏi. Nhưng em có một người bạn biết vợ chồng anh ấy từ khi ở quê và người đó cũng kể cho em sự thật về chuyện của vợ chồng anh. Và từ đó, em biết sự thật là anh không nói dối em về cs gia đình anh. Và anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người bố.
Thật ra sẽ không có chuyện gì để nói nếu anh vẫn yêu em và sống có trách nhiệm với con cái. Anh cũng hứa là sẽ đến với em và cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng trong long anh lại nuôi một nỗi hận thù vô cùng lớn với vợ anh. Anh muốn trả thù chị vì những gì mà chị đã khiến anh phải rang buộc cả cuộc đời này. Và đây chính là điều khiến em day dứt vì dù em rất muốn anh đến với em nhưng nếu có vậy thì cũng không muốn anh chị chia tay trong sự hận thù. Rồi còn con gái anh nữa, nó sẽ căm ghét anh vì anh đối xử như vậy với mẹ. Em không muốnnhư vậy. Đã nhiều lần em khuyên anh, nhưng dù yêu em, dù rất chiều em trong mọi chuyện nhưng riêng chuyện này bất cứ khi nào em đề cập đến anh đều nói đó là chuyện của riêng anh. THực sự là em đã có ý định cho chị ấy biết sự thật này đã lâu, không phải vì em muốn anh đến với em mà làm vậy mà em không muốn anh làm như vậy – vì kế hoạch của anh nghe tàn nhẫn quá ( e không tiện nói ra ở đây).
Thế rồi, thời gian vừa rồi em biết mình có thai với anh. Em cũng rất bất ngờ vì thực sự điều này cũng không phải là dự định. Em đã trao đổi với anh, em thì muốn bỏ vì dù sao lúc này anh cũng chưa đến với em được vì cái kế hoạch trả thù của anh. Nhưng anh lại nhất quyết ko cho em bỏ thai, anh muốn em giữ lại vi theo anh đó là kết quả của tình yêu thực sự anh dành cho em. Thật long, không ai muốn bỏ đi giọt máu của mình, nhưng em không muốn đứa con là sức ép cho anh và cũng vì anh chưa đường đường chính chính đếnvới em được nên em mới quyết định như vậy. Sau mấy tuần suy nghĩ, em đã quyết địnhgọi cho chị ấy. Trong thâm tâm, em cũng đã muốn cho chị biết từ lâu nhưng cũng vì không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào nên em cứ lần nữa mãi ( chẳng lẽ gọi cho chị để nói rằng anh ấy đang muốn trả thù chị - nghe câu đó thôi mà em cũng đã thấy khó chịu rồi chứ chưa kể đến chị ấy). Nhưng vì bây giờ, chuyện đã vậy nên em gọi cho chị, em nói với chị rằng em là bạn anh, và muốn gặp chị vì có chuyện muốn trao đổi cùng chị. Khi em điện thoại, em cũng thấy không quá căng thằng vì lúc đầu chị nói lúc đó chị bận, hôm sau cũng bận nhưng chị cũng đồng ý gặp em. Nhưng chỉ sau đó một vài tiếng, chị gọi cho em nhưng vì em để quên máy, mấy hôm sau mới nhận được thì thấy mấy cuộc gọi và tin nhắn của chi với lời lẽ rất không hay. Thực sự là em sốc khi đã nghĩ rằng chị ấy cũng là người hiểu biết ( chị là một giáo viên) nên mới chấp nhận gặp em. Hôm đọc được tn, em đã gọi lại nhưng chị ko nghe máy. Và em đã nt lại cho chị những gì em suy nghĩ, nhưng lại nhận được những tin nhắn với lời lẽ còn thậm tệ hơn.
Em biết nếu em ở trong địa vị như vậy cũng sẽ rất giận nhưng những lời lẽ xấu xa kia chắc em cũng không thể thốt ra.
Chị gái em biết chuyện nên cũng muốn gọi cho chị để nói chuyện với tính chất trao đổi bình thường thôi nhưng chị ấy đã chặn số của em. Vả lại, em cũng không muốn có sự cãi vã nên đã bảo chị gái thôi không gọi nữa.
Thực sự nếu nghe những gì anh ấy định làm với chị ấy em không thể không nói với chị ấy. Nhưng chị ấy không có thiện chí nghe em nói thì em phải làm gì bây giờ?
Em cũng xin nói thật lòng mình là cả bản thân em và gia đình em cũng có suy nghĩ là việc gia đình của anh, anh phải tự giải quyết nếu anh đến với em. Em không thúc ép, gđình em cũng không thúc ép. Kể cả anh không muốn đến với em thì em và gia đình em cũng có thể để em nuôi đứa con em đang mang. Hiện tại, anh vẫn luôn quan tâm đến em và vẫn nói chờ anh giải quyết mọi chuyện nhưng nhất quyết không cho em tham gia chuyện của anh và chị ấy. Em không biết có nên nghe lời anh ấy hay không nữa? Nếu nghe lời anh ấy thì chắc em cũng không lên đây để hỏi các anh chị nhưng vì em biết ý định không tốt của anh mà không nói cho chị ấy thì thấy mình xấu xa quá. Nhưng với chị ấy, em không biết phải cư xử thế nào cho phải bây giờ. Em xin các anh các chị cho em một lời khuyên.
Các chị cứ ném đá em cũng được, nhưng hãy cho em một ý kiến nhé.
Cảm ơn các anh chị!
Biết tính vợ anh ý đanh đá rùi chị còn gọi làm gì nữa ạ. Trừ khi kế hoạch trả thù của người iu chị quá dã man. 


-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi voyeu_hnt

Về mối quan hệ của anh và vợ : Trước kia, anh chỉ nói với em là anh cưới chị khi chị đã có bầu mấy tháng rồi và đó là một sự sa ngã của anh. Em cũng ko hỏi nhiều vì em nghĩ đó là cs riêng của anh, em cũng không đòi hỏi. Nhưng em có một người bạn biết vợ chồng anh ấy từ khi ở quê và người đó cũng kể cho em sự thật về chuyện của vợ chồng anh. Và từ đó, em biết sự thật là anh không nói dối em về cs gia đình anh. Và anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người bố.
Thật ra sẽ không có chuyện gì để nói nếu anh vẫn yêu em và sống có trách nhiệm với con cái. Anh cũng hứa là sẽ đến với em và cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng trong long anh lại nuôi một nỗi hận thù vô cùng lớn với vợ anh. Anh muốn trả thù chị vì những gì mà chị đã khiến anh phải rang buộc cả cuộc đời này. Và đây chính là điều khiến em day dứt vì dù em rất muốn anh đến với em nhưng nếu có vậy thì cũng không muốn anh chị chia tay trong sự hận thù. Rồi còn con gái anh nữa, nó sẽ căm ghét anh vì anh đối xử như vậy với mẹ. Em không muốnnhư vậy. Đã nhiều lần em khuyên anh, nhưng dù yêu em, dù rất chiều em trong mọi chuyện nhưng riêng chuyện này bất cứ khi nào em đề cập đến anh đều nói đó là chuyện của riêng anh. THực sự là em đã có ý định cho chị ấy biết sự thật này đã lâu, không phải vì em muốn anh đến với em mà làm vậy mà em không muốn anh làm như vậy – vì kế hoạch của anh nghe tàn nhẫn quá ( e không tiện nói ra ở đây).
Em biết nếu em ở trong địa vị như vậy cũng sẽ rất giận nhưng những lời lẽ xấu xa kia chắc em cũng không thể thốt ra.
Chị gái em biết chuyện nên cũng muốn gọi cho chị để nói chuyện với tính chất trao đổi bình thường thôi nhưng chị ấy đã chặn số của em. Vả lại, em cũng không muốn có sự cãi vã nên đã bảo chị gái thôi không gọi nữa.
Thực sự nếu nghe những gì anh ấy định làm với chị ấy em không thể không nói với chị ấy. Nhưng chị ấy không có thiện chí nghe em nói thì em phải làm gì bây giờ?
Hôm nay rảnh lắm tớ mới có đủ kiên nhẫn đọc hết tâm sự của bạn. Tớ bôi màu mè vào mấy chỗ khiến tớ chú ý đấy.
Đỏ: Đàn ông ai đi ngoại tình cũng nói thế này hết bạn ạ. Không có lý do này thì có lý do khác. Làm gì có ai làm điều sai trái mà không bao biện cho mình?
Xanh: Trả thù vì chị ấy ràng buộc anh ta? Nghe buồn cười kinh khiếp. Tớ nghĩ, đời này chả ai ràng buộc được ai. Anh ta tự đâm đầu vào, giờ lại đổ lỗi linh tinh. Tớ nói thật chứ, tớ thấy cái anh người yêu của bạn cứ hèn hèn thế nào ấy. Hèn và đê tiện. Vạch ra hẳn 1 kế hoạch trả thù vợ. Không tiêu hóa nổi.
Tím: Nếu thấy anh ta tàn nhẫn thế thì bạn còn lao theo anh ta làm gì? Có bao giờ tự đặt câu hỏi: Sẽ có lúc, nếu bất mãn với bạn, anh ta cũng "tàn nhẫn" như vậy không?
Vàng: Chị ấy không nghe thì thôi bạn ạ. Hơn nữa, bạn chả có tư cách gì mà nói chuyện với chị ấy. Bạn cướp chồng của người ta rồi giờ lại muốn gặp để nói: Chồng chị nó khốn nạn lắm, nó định làm thế này, thế nọ với chị. Tốt nhất chị li dị đi để nó đỡ làm thế (Hoặc là để em chen chân vào cho dễ
). Giả dụ bạn có nói chuyện được với chị ấy thì có chắc chị ấy sẽ tránh được "thương vong" trong cái kế hoạch trả thù luôn luôn cháy âm ỉ trong đầu người yêu bạn không? Đề phòng người ngoài chứ ai đề phòng được người nhà.
Túm lại: Tớ thấy vấn đề ở đây chính là ở chỗ ông người yêu của bạn. Chỉ có thể nói được bằng 1 từ: Đê tiện
__________________

-----------Reply---------
Mình cũng ko hiểu tại sao một người chồng sẵn sàng lên kế hoạch trả thù vợ, người ăn nằm với mình từng ấy năm, đến mức người thứ 3 như bạn cũng phải thấy lo cho chị kia mà bạn có thể yêu được anh ta? Bạn nhìn lại anh ta xem, xem với tâm hồn và nhân cách đó anh ta có xứng là một thằng đàn ông đúng nghĩa ko? Vợ anh ta có thể đanh đá, láo toét hay vô văn hóa, nhưng đó là vợ anh ta, là chuyện riêng của nhà người ta bạn ạ. Mới đầu khi chưa biết anh ta có vợ, bạn yêu anh ta, ừ, xét về tình thì bạn ko lỗi, nhưng khi đã biết anh ta có vợ mà bạn vẫn tiếp tục quan hệ đến mức để có thai với anh ta thì về cả lý lẫn tình, ko ai có thể nói là bạn vô tội cả. Mình thấy chị Green_hairpin nói đúng đấy. Bạn có muốn gắn bó cả cuộc đời mình với ng như thế ko? Hãy nhìn vào những gì người ta làm, đừng chỉ nghe những gì người ta nói.
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi green_hairpin

Hôm nay rảnh lắm tớ mới có đủ kiên nhẫn đọc hết tâm sự của bạn. Tớ bôi màu mè vào mấy chỗ khiến tớ chú ý đấy.
Đỏ: Đàn ông ai đi ngoại tình cũng nói thế này hết bạn ạ. Không có lý do này thì có lý do khác. Làm gì có ai làm điều sai trái mà không bao biện cho mình?
Xanh: Trả thù vì chị ấy ràng buộc anh ta? Nghe buồn cười kinh khiếp. Tớ nghĩ, đời này chả ai ràng buộc được ai. Anh ta tự đâm đầu vào, giờ lại đổ lỗi linh tinh. Tớ nói thật chứ, tớ thấy cái anh người yêu của bạn cứ hèn hèn thế nào ấy. Hèn và đê tiện. Vạch ra hẳn 1 kế hoạch trả thù vợ. Không tiêu hóa nổi.
Tím: Nếu thấy anh ta tàn nhẫn thế thì bạn còn lao theo anh ta làm gì? Có bao giờ tự đặt câu hỏi: Sẽ có lúc, nếu bất mãn với bạn, anh ta cũng "tàn nhẫn" như vậy không?
Vàng: Chị ấy không nghe thì thôi bạn ạ. Hơn nữa, bạn chả có tư cách gì mà nói chuyện với chị ấy. Bạn cướp chồng của người ta rồi giờ lại muốn gặp để nói: Chồng chị nó khốn nạn lắm, nó định làm thế này, thế nọ với chị. Tốt nhất chị li dị đi để nó đỡ làm thế (Hoặc là để em chen chân vào cho dễ
). Giả dụ bạn có nói chuyện được với chị ấy thì có chắc chị ấy sẽ tránh được "thương vong" trong cái kế hoạch trả thù luôn luôn cháy âm ỉ trong đầu người yêu bạn không? Đề phòng người ngoài chứ ai đề phòng được người nhà.
Túm lại: Tớ thấy vấn đề ở đây chính là ở chỗ ông người yêu của bạn. Chỉ có thể nói được bằng 1 từ: Đê tiện
Anh thì chịu! chẳng đủ kiên nhẫn để đọc... đành đọc cái "màu mè" tóm tắt của cô vậy
-----------Reply---------
Đọc nhiều quá về chuyện người thứ ba, trải nghiệm rồi…nên mệt. Không đọc hết được bài của chủ top. Nhưng mà…nói chung là mệt lắm…
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi james bond của bố

Anh thì chịu! chẳng đủ kiên nhẫn để đọc... đành đọc cái "màu mè" tóm tắt của cô vậy
Hic. Anh "lỡ" đọc mấy cái màu mè của em mà chạ chịu chỉ giáo cho em nó gì cả.


-----------Reply---------
ko biết là ai sẽ lãnh hậu quả đây, coi chừng người đó là em đấy, trời hại thì chịu chứ người mà hại được ai
-----------Reply---------
hic, em từng là một người iu người iu em 3 năm trời,tình yêu thực sự chứ ko phải yêu nhau vì trả thu, rồi cũng có một người như chị ý, là người thứ 3 xen vào vô tình mà người iu em thì giấu quá giỏi, em không hề biết họ có quan hệ với nhau. rồi sau này cũng biết chuyện, và cô gái đó cũng ra đi. Thực sự cho đến bây giờ em thấy hai con người đó rất đê tiện vì họ biết những gì mình làm nhưng họ vẫn tiếp tục làm và để xảy ra những chuyện đau lòng. Em thiết nghĩ, dù có là độc ác, nhưng chị hãy bỏ đứa bé đi, bỏ anh ta đi và xây dựng lại chị ạ, dù chị có yêu anh ta đến mức nào, nhưng người mà không có tâm thì đến với ai họ cũng chẳng có tâm đâu
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi green_hairpin

Hic. Anh "lỡ" đọc mấy cái màu mè của em mà chạ chịu chỉ giáo cho em nó gì cả.


Yên tâm! Sẽ có người làm việc đó tốt hơn anh mà
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi green_hairpin

Hic. Anh "lỡ" đọc mấy cái màu mè của em mà chạ chịu chỉ giáo cho em nó gì cả.





-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi me_nhóc_lì




Cái này theo "siêu mẫu số 1 TG" thì là xì pam sờ đó


-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi voyeu_hnt

Chào các anh chị trong diễn đàn.
Đây là lần đầu tiên em được biết tới diễn đàn này và cũng là lần đầu tiên em gửi tâm sự của mình lên đây để được các anh chị tư vấn.
Em cũng xin nói trước là em là NT3 dù các anh chị có ném đá em hay thế nào đi chăng nữa.
Em và anh quen nhau cũng đã lâu, anh là một viên chức nhà nước. Còn em cũng là một nhân viên kế toán. Chúng em tình cờ quen nhau và rồi qua tg, anh ngỏ lời yêu em. Thời gian đầu, anh không cho em biết là anh đã có gia đình nên em cũng đã nhận lời yêu anh vì em thấy mình cũng có nhiều cảm tình với anh. Nhưng rồi, sau mọt thời gian, anh đã thú thật với em là anh đã có gia đình ( tg yêu nhau em không thể nghi ngờ vì lúc đó anh làm việc ở HN còn vợ anh vẫn đang ở nhà - anh và vợ đều là người ngoại tỉnh, anh cũng đến gia đình em chơi như một người con trai đang tìm hiểu bình thường). Thực sự là khi đó em rất sốc vì thời gian yêu nhau không phải là ngắn và em và anh đã quan hệ như vợ chồng với nhau. Em cũng không hiểu là tại sao lúc đó em có thể vuợt qua được nỗi đau ấy. Đã vài lần em mua thuốc ngủ định tự tử nhưng rồi em lại tự vứt đi (điều này em không nói cho anh biết, anhchỉ biết là khi anh nói sự thật đó ra thì em rất tuyệt vọng và đau khổ). Rồi em cũng quyết định chia tay anh dù long đau đớn rất nhiều vì vẫn yêu anh.
Còn anh, lúc đó vẫn đi bên em, an ủi em hàng ngày và nói với em nhiều điều. Anh nói là anh yêu em thật long chứ ko định lừa dối em vì nếu có ý xấu anh đã không nói ra sự thật.
Nhưng anh xin em cho anh thời gian. Về phía em, em vẫn quyết định chia tay. Tuy nhiên, sau 5 tháng chia tay, với sự kiên trì của anh, em lại để mình quay lại với tình yêu đó. Và rồi đến bây giờ chúng em vẫn bên nhau dù vợ anh đã lên đây sống cùng anh được một thời gian dài.
Về mối quan hệ của anh và vợ : Trước kia, anh chỉ nói với em là anh cưới chị khi chị đã có bầu mấy tháng rồi và đó là một sự sa ngã của anh. Em cũng ko hỏi nhiều vì em nghĩ đó là cs riêng của anh, em cũng không đòi hỏi. Nhưng em có một người bạn biết vợ chồng anh ấy từ khi ở quê và người đó cũng kể cho em sự thật về chuyện của vợ chồng anh. Và từ đó, em biết sự thật là anh không nói dối em về cs gia đình anh. Và anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người bố.
Thật ra sẽ không có chuyện gì để nói nếu anh vẫn yêu em và sống có trách nhiệm với con cái. Anh cũng hứa là sẽ đến với em và cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng trong long anh lại nuôi một nỗi hận thù vô cùng lớn với vợ anh. Anh muốn trả thù chị vì những gì mà chị đã khiến anh phải rang buộc cả cuộc đời này. Và đây chính là điều khiến em day dứt vì dù em rất muốn anh đến với em nhưng nếu có vậy thì cũng không muốn anh chị chia tay trong sự hận thù. Rồi còn con gái anh nữa, nó sẽ căm ghét anh vì anh đối xử như vậy với mẹ. Em không muốnnhư vậy. Đã nhiều lần em khuyên anh, nhưng dù yêu em, dù rất chiều em trong mọi chuyện nhưng riêng chuyện này bất cứ khi nào em đề cập đến anh đều nói đó là chuyện của riêng anh. THực sự là em đã có ý định cho chị ấy biết sự thật này đã lâu, không phải vì em muốn anh đến với em mà làm vậy mà em không muốn anh làm như vậy – vì kế hoạch của anh nghe tàn nhẫn quá ( e không tiện nói ra ở đây).
Thế rồi, thời gian vừa rồi em biết mình có thai với anh. Em cũng rất bất ngờ vì thực sự điều này cũng không phải là dự định. Em đã trao đổi với anh, em thì muốn bỏ vì dù sao lúc này anh cũng chưa đến với em được vì cái kế hoạch trả thù của anh. Nhưng anh lại nhất quyết ko cho em bỏ thai, anh muốn em giữ lại vi theo anh đó là kết quả của tình yêu thực sự anh dành cho em. Thật long, không ai muốn bỏ đi giọt máu của mình, nhưng em không muốn đứa con là sức ép cho anh và cũng vì anh chưa đường đường chính chính đếnvới em được nên em mới quyết định như vậy. Sau mấy tuần suy nghĩ, em đã quyết địnhgọi cho chị ấy. Trong thâm tâm, em cũng đã muốn cho chị biết từ lâu nhưng cũng vì không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào nên em cứ lần nữa mãi ( chẳng lẽ gọi cho chị để nói rằng anh ấy đang muốn trả thù chị - nghe câu đó thôi mà em cũng đã thấy khó chịu rồi chứ chưa kể đến chị ấy). Nhưng vì bây giờ, chuyện đã vậy nên em gọi cho chị, em nói với chị rằng em là bạn anh, và muốn gặp chị vì có chuyện muốn trao đổi cùng chị. Khi em điện thoại, em cũng thấy không quá căng thằng vì lúc đầu chị nói lúc đó chị bận, hôm sau cũng bận nhưng chị cũng đồng ý gặp em. Nhưng chỉ sau đó một vài tiếng, chị gọi cho em nhưng vì em để quên máy, mấy hôm sau mới nhận được thì thấy mấy cuộc gọi và tin nhắn của chi với lời lẽ rất không hay. Thực sự là em sốc khi đã nghĩ rằng chị ấy cũng là người hiểu biết ( chị là một giáo viên) nên mới chấp nhận gặp em. Hôm đọc được tn, em đã gọi lại nhưng chị ko nghe máy. Và em đã nt lại cho chị những gì em suy nghĩ, nhưng lại nhận được những tin nhắn với lời lẽ còn thậm tệ hơn.
Em biết nếu em ở trong địa vị như vậy cũng sẽ rất giận nhưng những lời lẽ xấu xa kia chắc em cũng không thể thốt ra.
Chị gái em biết chuyện nên cũng muốn gọi cho chị để nói chuyện với tính chất trao đổi bình thường thôi nhưng chị ấy đã chặn số của em. Vả lại, em cũng không muốn có sự cãi vã nên đã bảo chị gái thôi không gọi nữa.
Thực sự nếu nghe những gì anh ấy định làm với chị ấy em không thể không nói với chị ấy. Nhưng chị ấy không có thiện chí nghe em nói thì em phải làm gì bây giờ?
Em cũng xin nói thật lòng mình là cả bản thân em và gia đình em cũng có suy nghĩ là việc gia đình của anh, anh phải tự giải quyết nếu anh đến với em. Em không thúc ép, gđình em cũng không thúc ép. Kể cả anh không muốn đến với em thì em và gia đình em cũng có thể để em nuôi đứa con em đang mang. Hiện tại, anh vẫn luôn quan tâm đến em và vẫn nói chờ anh giải quyết mọi chuyện nhưng nhất quyết không cho em tham gia chuyện của anh và chị ấy. Em không biết có nên nghe lời anh ấy hay không nữa? Nếu nghe lời anh ấy thì chắc em cũng không lên đây để hỏi các anh chị nhưng vì em biết ý định không tốt của anh mà không nói cho chị ấy thì thấy mình xấu xa quá. Nhưng với chị ấy, em không biết phải cư xử thế nào cho phải bây giờ. Em xin các anh các chị cho em một lời khuyên.
Các chị cứ ném đá em cũng được, nhưng hãy cho em một ý kiến nhé.
Cảm ơn các anh chị!
chẹp, ngu thì chết chứ ốm đau bệnh tật j
Mà phàm đã ngu rồi, mỗi lúc ngu mỗi kiểu khác nhau, tư vấn k kịp ấy chứ 
-----------Reply---------
ngu 1: tin lời giai là bị vợ lừa, có bầu bắt cưới (k yêu đương lừa đảo hứa hẹn dầm dề, gái tự nhiên lên giường) mà bg vẫn còn lừa chủ top là chưa có gd đến lúc xơi được rồi mới khai báo 
ngu 2: em Tự nhiên đã biết nó có vợ rồi còn ngủ có con với thằng cha này. Quá dại. Nó bỏ vợ lấy mình thì cũng có lúc nó bỏ mình lấy đứa khác. Chưa kể con anh đánh con chúng ta nữa, Còn nuôi con 1 mình ...
ĐẾn bg thì k còn j để nói với em nữa, nói gì thì cũng k giải quyết được, có bầu rồi thì nói cái gì nữa Chỉ túm lại 1 câu là mệt, khổ bố mẹ gia đình em, con dại cái mang. Tự mình làm khổ mình rồi em ah...
p/s: e k phải lo cho vợ anh ấy e ah, Cái khổ của ng ta là lấy phải thằng chồng này giờ đã có em cùng hứng chịu rồi. Chắc j thằng này bỏ vợ lấy em mà e đã sướng hơn bà vợ đã ly dị đó
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi green_hairpin

Túm lại: Tớ thấy vấn đề ở đây chính là ở chỗ ông người yêu của bạn. Chỉ có thể nói được bằng 1 từ: Đê tiện
Đồng ý 

Cho cái thằng ng` iu của chị 1 muỗng thuốc chuột đi chị ơi...Thằng khốn...
1/ Lên kế hoạch trả thù vợ, ng` chung chăn gối với mình bao nhiu năm => khốn nạn...
2/ Lừa con gái nhà ng` ta có bầu, xong thề ước linh tinh => bỉ ổi...
3/ Làm 1 thằng đàn ông mà dám làm ko dám nhận, lấy vợ mà gọi là bị ép buộc => hèn hạ...
....
?chủ top: chị chả có tư cách j mà xen vào chuyện ja đình ng` khác cả, chị vợ kia cũng chẳng mắc mớ j fải gặp chị... Chị là ng` thứ 3 là chị đã sai rồi (mặc dù chị cũng là nạn nhân của tên khốn kia thôi)... Nhưng chị có bao jờ nghĩ đến tâm trạng của 1 ng` vợ, 1 đứa con khi bít chồng mình, bố mình ngoại tình ko... Tốt nhất là chị nên tránh xa tên đó càng sớm càng tốt, rồi có ngày nó cũng sẽ fụ chị như đã từng fụ vợ nó thôi...
Sét đánh quanh đánh queo sao ko đánh trúng mấy thằng ngoại tình, lừa tình cho chị em fụ nữ đc nhờ nhỉ 


-----------Reply---------
