Các thành viên thân mến,
BTC rất vui mừng thông báo danh sách các thành viên đoạt giải kỳ V của chương trình "Bé hỏi hay, mẹ dạy đúng"
. Xin chúc mừng các thành viên đoạt giải nhé 
.
Tuy nhiên, BTC cũng thành thật gửi đến các thành viên lời xin lỗi vì sự chậm trễ trong việc công bố kết quả hàng tuần. Rất mong nhận được những thông cảm từ các thành viên thân mến.
BTC một lần nữa chúc mừng các bài được chọn 

1. Tại sao con Nhện không bị dính trên mạng nhện?
Hỏi: ID Yêu Nghi
Bé nhà mình đã được 5 tuổi, cô nàng thích nhất là phụ mẹ dọn dẹp, cũng vì sở thích này mà mẹ cũng rất mệt với bé về các câu hỏi bé hỏi trong quá trình “lao động” phụ mẹ, mấy câu đơn giản thích mẹ cũng cố trả lời, chỉ còn câu này mới phát sinh vào chủ nhật đẹp trời hôm qua “Mẹ ơi, tại sao con Nhện không bị dính trên mạng nhện của nó thế mẹ, con thấy mình mà đụng vào thì dính chặt ở tay mà?”. Các mẹ giúp mình nhé, cảm ơn các mẹ.
Đáp: ID tuoiht
Vì mạng nhện chính là nhà của nhện, nên nhện tự biết cách để không bị dính. Giống như người nhà mình thì sẽ có chìa khóa để vào nhà
2. Con muỗi thiệt là hay
Hỏi: ID mebengoc
Bé: Mẹ ơi, con bị muỗi đốt, đau quá.
Mẹ: Sao mẹ bảo tối ngủ trước khi tắt đèn phải giăng mùng rồi mới ngủ chứ!
Bé: ...thì con có giăng mùng rồi mà, hic. Nhưng con muỗi nó hay thiệt mẹ ha: tối thui như thế mà nó vẫn tìm thấy con và đốt con. Sao nó giỏi thế mẹ?
Mẹ: vì mẹ bí rồi...các mẹ khác ơi...
-----------Reply---------
" Vậy là 2 tuần lễ chỉ chọn được 4 câu để trao giải. BTC vừa post kết quả vừa cảm thấy áy náy vô cùng với thành viên. Có rất nhiều câu hỏi và trả lời thú vị được thành viên tham gia đóng góp. Nhưng biết làm sao được, kết quả đâu phải do một cá nhân quyết định. Các bài được chọn phải thuyết phục được BTC gồm các đại diện của Webtretho, của nhãn hàng Dutch Lady Gold và các chuyên gia tâm lý được mời làm cố vấn cho chương trình. Mà chỉ là những câu hỏi của trẻ con, có cần phải quan trọng vậy không ? Quan trọng lắm chứ. Vì quan sát và hỏi là những bước đầu tiên trong hành trình khám phá thế giới của bé mà. Không làm việc nghiêm túc là phụ công các bé và mẹ rồi.
Thôi thì BTC đành hy vọng vào sự đồng tình của thành viên với chất lượng những câu hỏi và đáp được chọn vậy. Sẵn đây góp với mọi người một bài viết rất thú vị về tầm quan trọng của câu hỏi tại sao. Mong rằng bài viết ít nhiều có ích cho mọi người nhé."
----------------------------
Tại sao? - Câu hỏi thiếu của giới trẻ Việt
Cách bạn đặt câu hỏi trước một sự vật hiện tượng thể hiện góc độ mà bạn quan tâm về chúng. Việc này cũng xây dựng cho bạn phản xạ trong những tình huống khác nhau.
1. Ai ? Cái gì? Thế nào?
Phan Lan Hương, một người bạn đang du học ở Malaysia đã kể cho tôi nghe một câu chuyện như thế này: Bằng thời gian này năm ngoái, cả thế giới còn đang bàng hoàng vì thảm họa sóng thần ở Đông Nam Á. Lớp Hương đang học được thầy giáo giao cho một bài tập lớn. Mỗi người phải tự chọn cho mình một khía cạnh mình quan tâm về thảm họa vừa qua để tìm tư liệu viết bài.
Hương đã đầu tư rất nhiều công sức cho bài tập đó: lên mạng lấy thông tin, lấy ảnh, trích những đoạn phỏng vấn người dân... Thậm chí cô còn nhờ vài người bạn ở Thái Lan quay tận cảnh bãi biển Phuket sau thảm họa để đưa vào slide cho sinh động.
Công phu sưu tầm, trích dẫn, tác phẩm của Hương đã tường thuật lại rất cảm động và chân thực khung cảnh điêu tàn và không khí tang thương do sóng thần gây ra. Tuy nhiên, khi nhận được điểm cho bài tập, Hương khá thất vọng: chỉ là điểm trung bình.
Trong khi đó, vài người bạn nước ngoài của cô lại đạt điểm khá, mặc dù bài làm không được công phu bằng. Vậy yếu tố quyết định ở đây là gì? Câu trả lời của thầy giáo đã làm Hương, cũng như tôi, người chỉ nghe thuật lại câu chuyện phải giật mình: Khi làm bài tập bạn đã đặt câu hỏi nào?
Hương đặt cho mình câu hỏi “Ai? ở đâu? Như thế nào?” và trả lời bằng một bài viết hoành tráng để miêu tả hiện tại. Trong khi đó, những người bạn nước ngoài lại đặt câu hỏi “Tại sao sóng thần lại gây ra hậu quả thảm khốc đến thế?” và từ nghiên cứu đó rút ra những bài học sau này.
Không thể bàn đến yếu tố chuyên môn, đúng hay sai, trong bài học mà những người bạn nước ngoài đã đề cập đến trong bài viết của họ. Tôi muốn nói đến cách họ nhìn cuộc sống. Cách họ phản ứng với nó.
“Ai? Cái gì? Thế nào?” là câu hỏi dành cho hiện tại. Tất cả chúng ta đều quen với cách hỏi ấy từ rất lâu rồi, đến nỗi nó bật ra như một phản xạ không điều kiện khi có chuyện gì bất ngờ xảy đến.
Những câu hỏi quen thuộc ấy chứng tỏ rằng bạn quan tâm đến những điều đang hiển hiện trước mắt hơn bất cứ gì khác. Trong khi bạn quên mất một điều là, nó mới dừng lại ở mức độ giúp con người nhận thức được sự việc chứ chưa thể dẫn chúng ta đến một giải pháp hay cái gì thiết thực hơn.
Trong khi đó, “Tại sao?” là câu hỏi tưởng như để tìm hiểu quá khứ nhưng thực ra lại thể hiện mối quan tâm đến tương lai. “Tại sao?” mới chính là câu hỏi quan trọng nhất. Nó giúp ta hiểu được mình đã làm gì đúng, và làm gì sai, từ đó rút ra những kinh nghiệm cần thiết cho bản thân trong tương lai.
Trả lời được câu hỏi “Tại sao?”, bạn sẽ không bao giờ phạm lại những thiếu sót cũ.
Bạn thường hay đặt câu hỏi nào cho mình? Cuộc sống của bạn sẽ nói lên điều đó. Câu hỏi “Tại sao?” tạo cho bạn một phản xạ nhanh nhạy theo hướng tìm cách giải quyết nhanh nhất cho sự việc mới phát sinh.
Câu hỏi “Ai? ở đâu? Thế nào?” đòi hỏi bạn nhiều thời gian hơn để xác định phương hướng. Trước một đám cháy, người hỏi “Tại sao cháy?” sẽ tìm đến nguồn lửa để dập tắt. Còn người hỏi “Cháy ở đâu? To không?” sẽ còn quan tâm xem có bao nhiêu nhà bị cháy? Đó là cửa hàng nào?... Và đến khi nhận thức được việc mình cần làm thì đã quá muộn.
Trong câu chuyện của Hương, sau khi thảm hoạ xảy ra, điều chúng ta cần quan tâm là làm thế nào để khắc phục hiện tại? Làm sao để lần sau không còn thảm họa như thế xảy ra nữa? Thái độ đó sẽ thực tế hơn nhiều so với việc than khóc cho những điều đã xảy ra, không thể thay đổi được.
Những người Việt Nam đang học tập ở nước ngoài đã công nhận rằng “Tại sao?” là câu hỏi quen thuộc của những người bạn ngoại quốc. Chính vì thế mà họ có “cảm giác nhanh nhạy” hơn các bạn trẻ Việt Nam.
Việc đi tìm câu trả lời cho câu hỏi của mình giúp họ hiểu sâu hơn về vấn đề, và quan trọng là biến những kiến thức sách vở thành kiến thức “sống”. Càng trong những trường hợp khẩn cấp cần phản ứng nhanh thì “cảm giác nhanh nhạy” của họ càng phát huy tác dụng.
Phương Thảo (du học sinh ở Nhật): “Khi tôi mới sang đây, tôi khá tự tin vì mình chăm chỉ và thông minh. Tuy nhiên sau một thời gian, tôi nhận ra rằng mình chỉ mới biết những điều trong sách vở. Trong những hoạt động thực tế, vào phòng thí nghiệm hay hoạt động xã hội chẳng hạn, trong khi du học sinh Việt Nam còn rất lúng túng thì các bạn nước ngoài lại hoàn toàn chủ động!”.
Quang Việt (du học sinh Mỹ): “Khi cùng làm thí nghiệm Hoá học, nếu như kết quả ra khác với tính toán lí thuyết thì học sinh Việt Nam sẽ lo lắng tìm cách “ăn gian” cho ra đúng kết quả. Còn học sinh Mỹ thì lại mày mò tìm xem yếu tố bất thường nào đã xen vào. Thế là từ lần sau, họ biết cách điều chỉnh thí nghiệm, còn tôi vẫn cứ loay hoay tìm cách “ăn gian”!”.
2. Những câu hỏi “Tại sao?” không được khuyến khích
Tôi hỏi một người bạn thân rằng có hay hỏi “Tại sao?” trước một sự việc không? Anh cười và bảo “Đấy là câu hỏi chỉ có bọn con nít mới hay hỏi!”. Tôi thấy đúng. Chúng ta ai cũng lớn lên từ những câu hỏi “Tại sao?” thời thơ bé. Câu hỏi đó như một bản năng, ai muốn trưởng thành cũng phải tự đi tìm câu trả lời cho mình. Nhưng rồi càng lớn, chúng ta càng ít hỏi câu hỏi quan trọng nhất ấy. Đó là kết quả của cách giáo dục truyền thống mà nhiều thế hệ đã trải nghiệm.
Đứa cháu họ của tôi, mới có 5 tuổi, nhìn thấy cái gì quanh mình cũng quay ra hỏi mẹ “Tại sao lại thế?”. Lúc đầu chị còn trả lời, sau rồi khó chịu gắt bẳn làm nó khóc oà lên. Dần dần tôi không thấy nó hỏi “Tại sao?” nữa. Mẹ bảo gì là răm rắp nghe theo, thế là được khen là ngoan, được ăn kẹo, được đi chơi cuối tuần.
Chính bản thân tôi, hồi còn lớp 2, trong giờ Tiếng Việt, đã giơ tay hỏi cô giáo “Tại sao người ta lại nói là “chợ búa”?”. Cô suy nghĩ một lát rồi chẳng trả lời. Tôi hỏi lại mấy lần, bị cô giáo mắng “Còn bé mà cứ thích vặn vẹo người lớn!”. Thế là thôi, từ đấy cũng biết ... khôn ra, chẳng bao giờ vặn-vẹo-người-lớn nữa.
Lên cấp THCS và THPT, nhiều người vẫn còn giữ cho mình thói quen hỏi “Tại sao?” khi chưa hiểu điều gì trong bài giảng của thầy cô giáo. Nhưng không nhiều trong số họ nhận được sự khích lệ từ giáo viên, hay từ những người bạn cùng lớp của mình.
Trần Thanh An (ĐH KHTN, ĐHQG): “Trong những giờ Vật lý đầu tiên được học, tôi rất hay giơ tay thắc mắc khi chưa hiểu chỗ nào đó. Những gì tôi nhận được sau những câu hỏi thường là ánh mắt kì quặc của bạn bè và một thái độ không mấy dễ chịu của thầy cô”.
Nhiều khi, những câu hỏi “Tại sao?” bị gác lại đến cuối giờ hoặc để dành đến tiết bài tập, và thường bị lãng quên nhanh chóng. Hoặc là thầy cô giáo đã không đủ nhiệt tình để giải thích cặn kẽ cho học sinh hiểu. Hoặc là sức ép phải “chạy” cho hết giáo án trong vòng 45 phút đã không cho thầy cô có thời gian dừng lại.
Dần dần, Thanh An thoả hiệp với cách chấp nhận những kiến thức được dạy theo kiểu photocopy. Và với những lĩnh vực đặc biệt như giáo dục giới tính thì lại càng khó khăn hơn với câu hỏi “Tại sao?”. Bởi bức tường “tế nhị”, “nhạy cảm”... luôn nhảy ra ngăn chặn kịp thời. Thói quen hỏi cũng mất dần.
Bước vào giảng đường đại học? Không có chỗ cho những câu hỏi ngoài ... giờ thi vấn đáp. SV nhiều khi cứ học vẹt theo những dòng chữ trong giáo trình mà cũng không hiểu lắm. Chẳng mấy ai đặt câu hỏi “Tại sao nó lại thế này, thế kia?”. Sự thụ động ấy gần như đã trở thành bản chất chung cho nhiều người Việt trẻ bây giờ.
3. Không thể chỉ trách người!
Người đặt câu hỏi là các bạn. Nếu thực sự khao khát câu trả lời, các bạn có thể tự mình đi tìm trước khi có ai đó mang sẵn đến cho mình.
Trở lại câu chuyện của Trần Thanh An (ĐH KHTN ĐHQG). An có vẻ rất bức xúc khi nói đến những câu hỏi “Tại sao?” bị bỏ xó của mình từ những ngày cấp II. Nhưng khi tôi hỏi lại rằng “Bạn có tìm thêm sách tham khảo để tìm hiểu hoặc hỏi anh chị lớn trong nhà chứ?”, An tảng lờ.
Lí do An có thể đưa ra rất nhiều: “không có thời gian”, “không biết sách nào mà mua”... Nhưng đó rõ ràng chỉ là cách biện hộ. Nếu chỉ đặt câu hỏi và không có nỗ lực tự trả lời, nhiều khi câu hỏi “Tại sao?” của bạn chỉ để thoả mãn tính tò mò nhất thời.
Dù sao Thanh An cũng đã đặt cho mình câu hỏi quan trọng ấy. Còn những bạn trẻ chỉ ưa chuộng “Ai? Thế nào? ở đâu?”, họ vẫn còn giữ tâm lí đối phó. Hành động “ăn gian” của Quang Việt (du học sinh Mỹ) trong phòng thí nghiệm chính là minh chứng: đối phó với thầy giáo, quan tâm đến điểm số hơn là bản chất của thí nghiệm.
Chính trong buổi thí nghiệm đó, Việt đã thua các bạn nước ngoài. Họ học được bài học kinh nghiệm cho những lần sau, còn Việt vẫn cứ mãi phải đối phó, vẫn “gạo vì điểm”. Việt đã không nhận ra rằng những bài học lí thuyết trên lớp chỉ để phục vụ cho những hoạt động thực tiễn. Cậu chạy theo điểm để rồi lỡ mất bài học thực sự cho mình.
Xét cho cùng, sự khác nhau trong cách nhìn nhận sự việc, cách quan tâm đến cuộc sống giữa những người trẻ Việt và bạn bè thế giới đã phản ánh rất rõ sự khác nhau trong tầm nhìn. Tủn mủn với những điều nhìn thấy trước mắt là cách hành xử của tầm nhìn ngắn hạn. Đi tìm nguyên nhân, giải pháp và đúc kết bài học cho tương lai mới là thái độ của những người có tầm nhìn vượt qua “ngày hôm nay” của chính mình.
Đứng thẳng lên đi. Và hãy bắt đầu nhìn ra xa hơn với câu hỏi “Tại sao?” cho bản thân mình.
Đoàn Minh (Nguồn: Sinh Viên Việt Nam)
http://vietnamnet.vn/giaoduc/chuyeng...006/01/531801/
-----------Reply---------
Xem lại bài BTC ơi, sai lỗi đánh máy đấy.
__________________
-----------Reply---------
Thế là cuối cùng thì cũng được chúc mừng các mẹ các con đạt giải hai tuần vừa qua.


Chương trình này cũng đã đến hồi kết, mình có lẽ là một thành viên có nhiều ý kiến nhất, nhưng đã kỷ lục thì kỷ lục luôn,
, mình đề nghị BTC rút kinh nghiệm cho những lần tiếp theo ở những điểm sau:
1. Mọi sự thay đổi dù là nhỏ nhất, khác với thông báo và thể lệ ban đầu đều phải được công bố kịp thời, công khai trên diễn đàn.
2. Trong thông báo về chương trình, cần đảm bảo tính chính xác. Như lần này, về giải thưởng, đáng lẽ không được thông báo rằng "10 giải thưởng cho mỗi tuần" mà phải nói "tùy theo chất lượng của các câu hỏi và câu trả lời, mỗi tuần sẽ có tối đa 10 giải thưởng".
Nếu các thành viên chú ý thì sẽ thấy, nếu đúng là BTC có ý định dồn giải thưởng từ tuần này sang tuần tiếp theo như BTC đã nhiều lần trả lời, thì tuần cuối cùng sẽ có đến xấp xỉ 30 giải thưởng cơ đấy, vì được dồn từ những tuần trước đó, nhưng thực tế thế nào, chúng ta hãy chờ xem!
Mình và các mẹ hoàn toàn đồng ý với nhau là giải thưởng rất rất rất không quan trọng, mình chưa bao giờ định dùng loại sữa CGHL 123 và 456 này cho con, nhưng ở đây, nó thể hiện sự cam kết và tôn trọng cam kết. Để xây dựng được một diễn đàn tốt phải dựa trên đóng góp của từng thành viên, và đòi hỏi tôn trọng những đóng góp ấy là không có gì quá đáng.
Đấy là chưa kể những thông tin các mẹ chia sẻ trên chương trình này sau đó sẽ được nhà tài trợ sử dụng với mục đích riêng một cách hoàn toàn free.
Với việc BTC xin lỗi các thành viên, có nghĩa là BTC cũng thừa nhận đây là một lỗi. Vậy lỗi này do đâu???
Các thành viên dù không thể trả lời được câu hỏi đó nhưng rất muốn tin rằng lỗi này không phải từ phía WTT thân yêu, nhưng lần sau, việc lựa chọn cẩn thận đối tác cho những chương trình tương tự là việc hết sức đáng cân nhắc, nếu WTT muốn giữ mãi hai từ THÂN YÊU đó!
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi mekienha

Xem lại bài BTC ơi, sai lỗi đánh máy đấy.
Mekienha ơi, nhờ bạn chỉ giúp BTC lỗi đánh máy ở chổ nào nhé. Về kết quả 2 kì BTC cho đăng thành 2 topic để các thành viên khác dễ theo dõi kết quả nếu ít có thời gian vào chương trình này.
Mong mekienha chỉ giúp nhé, cảm ơn bạn và chúc bạn cùng gia đình ngày nghĩ vui vẻ 


-----------Reply---------

Trích:
Nguyên văn bởi bsngoc

Thế là cuối cùng thì cũng được chúc mừng các mẹ các con đạt giải hai tuần vừa qua.


Chương trình này cũng đã đến hồi kết, mình có lẽ là một thành viên có nhiều ý kiến nhất, nhưng đã kỷ lục thì kỷ lục luôn,
, mình đề nghị BTC rút kinh nghiệm cho những lần tiếp theo ở những điểm sau:
1. Mọi sự thay đổi dù là nhỏ nhất, khác với thông báo và thể lệ ban đầu đều phải được công bố kịp thời, công khai trên diễn đàn.
2. Trong thông báo về chương trình, cần đảm bảo tính chính xác. Như lần này, về giải thưởng, đáng lẽ không được thông báo rằng "10 giải thưởng cho mỗi tuần" mà phải nói "tùy theo chất lượng của các câu hỏi và câu trả lời, mỗi tuần sẽ có tối đa 10 giải thưởng".
Nếu các thành viên chú ý thì sẽ thấy, nếu đúng là BTC có ý định dồn giải thưởng từ tuần này sang tuần tiếp theo như BTC đã nhiều lần trả lời, thì tuần cuối cùng sẽ có đến xấp xỉ 30 giải thưởng cơ đấy, vì được dồn từ những tuần trước đó, nhưng thực tế thế nào, chúng ta hãy chờ xem!
Mình và các mẹ hoàn toàn đồng ý với nhau là giải thưởng rất rất rất không quan trọng, mình chưa bao giờ định dùng loại sữa CGHL 123 và 456 này cho con, nhưng ở đây, nó thể hiện sự cam kết và tôn trọng cam kết. Để xây dựng được một diễn đàn tốt phải dựa trên đóng góp của từng thành viên, và đòi hỏi tôn trọng những đóng góp ấy là không có gì quá đáng.
Đấy là chưa kể những thông tin các mẹ chia sẻ trên chương trình này sau đó sẽ được nhà tài trợ sử dụng với mục đích riêng một cách hoàn toàn free.
Với việc BTC xin lỗi các thành viên, có nghĩa là BTC cũng thừa nhận đây là một lỗi. Vậy lỗi này do đâu???
Các thành viên dù không thể trả lời được câu hỏi đó nhưng rất muốn tin rằng lỗi này không phải từ phía WTT thân yêu, nhưng lần sau, việc lựa chọn cẩn thận đối tác cho những chương trình tương tự là việc hết sức đáng cân nhắc, nếu WTT muốn giữ mãi hai từ THÂN YÊU đó!
BTC xin gửi lời cảm ơn chân thành đến bsngoc
những lời góp ý của bạn không chỉ là lời nhắc nhở để BTC làm việc tốt hơn trong giai đoạn 2 của chương trình này và các chương trình khác mà thông qua việc đóng góp ý kiến này còn thể hiện tình cảm nồng hậu mà bạn dành cho BTC nói riêng và ngôi nhà Webtretho nói chung. Những đóng góp và tình cảm đó BTC một lần nữa xin cảm ơn.
BTC rất mong nhận được sự quan tâm cũng như đồng hành của bạn trong những giai đoạn và các chương trình kế tiếp.
Gửi đến bạn và gia đình lời chúc sức khỏe - hạnh phúc.
Tặng bạn 


-----------Reply---------
Cảm ơn BTC đã trao giải cho mình nhé, vui quá vậy là có quà cho con rồi. 

-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi bsngoc

Thế là cuối cùng thì cũng được chúc mừng các mẹ các con đạt giải hai tuần vừa qua.


Chương trình này cũng đã đến hồi kết, mình có lẽ là một thành viên có nhiều ý kiến nhất, nhưng đã kỷ lục thì kỷ lục luôn,
, mình đề nghị BTC rút kinh nghiệm cho những lần tiếp theo ở những điểm sau:
1. Mọi sự thay đổi dù là nhỏ nhất, khác với thông báo và thể lệ ban đầu đều phải được công bố kịp thời, công khai trên diễn đàn.
2. Trong thông báo về chương trình, cần đảm bảo tính chính xác. Như lần này, về giải thưởng, đáng lẽ không được thông báo rằng "10 giải thưởng cho mỗi tuần" mà phải nói "tùy theo chất lượng của các câu hỏi và câu trả lời, mỗi tuần sẽ có tối đa 10 giải thưởng".
Nếu các thành viên chú ý thì sẽ thấy, nếu đúng là BTC có ý định dồn giải thưởng từ tuần này sang tuần tiếp theo như BTC đã nhiều lần trả lời, thì tuần cuối cùng sẽ có đến xấp xỉ 30 giải thưởng cơ đấy, vì được dồn từ những tuần trước đó, nhưng thực tế thế nào, chúng ta hãy chờ xem!
Mình và các mẹ hoàn toàn đồng ý với nhau là giải thưởng rất rất rất không quan trọng, mình chưa bao giờ định dùng loại sữa CGHL 123 và 456 này cho con, nhưng ở đây, nó thể hiện sự cam kết và tôn trọng cam kết. Để xây dựng được một diễn đàn tốt phải dựa trên đóng góp của từng thành viên, và đòi hỏi tôn trọng những đóng góp ấy là không có gì quá đáng.
Đấy là chưa kể những thông tin các mẹ chia sẻ trên chương trình này sau đó sẽ được nhà tài trợ sử dụng với mục đích riêng một cách hoàn toàn free.
Với việc BTC xin lỗi các thành viên, có nghĩa là BTC cũng thừa nhận đây là một lỗi. Vậy lỗi này do đâu???
Các thành viên dù không thể trả lời được câu hỏi đó nhưng rất muốn tin rằng lỗi này không phải từ phía WTT thân yêu, nhưng lần sau, việc lựa chọn cẩn thận đối tác cho những chương trình tương tự là việc hết sức đáng cân nhắc, nếu WTT muốn giữ mãi hai từ THÂN YÊU đó!
Em cũng đang bắt đầu chán với sự lừa dối của ban tổ chức đến tất cả các mẹ tham gia chương trình và thấy BTC có lỗi cả với các con nữa. Tất cả chúng ta vào đây không phải vì quá nghèo cần 1 vài hộp sữa để con ăn cầm hơi lúc đói lòng, cũng không phải các bé vì quá thích ăn sữa Cô gái Hà Lan mà cố hỏi cho hay chiều lòng tất cả. Hiện giờ con em không ăn sữa này nhưng vì muốn được nhận mấy quà khuyến mại ba lô, máy học Tiếng Anh của hãng mà em bắt cháu em phải chuyển sang sữa này uống 1 thời gian, qua cuộc thi này em bỗng nghi ngờ chất lượng sữa của hãng vì sữa rẻ như thế, nhiều chương trình khuyến mại như thế, chắc sữa chất lượng không tốt như quảng cáo nên vì mấy hộp sữa mà làm con người ta phải lừa phỉnh, dối trá nhau, thật là buồn. Còn BTC thì đừng nên đổ tại hãng sữa vì đã xác định là mỗi tuẫn 10 hộp sữa thì có mấy tuần thôi mà vì mấy hộp sữa phải lừa dối, bán đứng anh em thế sao? Nếu BTC trả lời được câu hỏi mà có lần cháu em từng hỏi: Bác ơi thế nào là treo đầu dê bán thịt chó, thế nào là vừa đấm vừa xoa và thế nào là dương Đông kích Tây, thế nào là Quýt làm Cam chịu, thế nào là tham như mõ, thế nào là được đằng chân lân đằng đầu và nhiều câu hỏi khó nói ra khác. Thì 10 hộp sữa cô gái Hà Lan sẽ thuộc về BTC, em sẽ bỏ tiền túi và cả giải thưởng mà em được BTC hứa sẽ tặng để tặng BTC làm phần thưởng thêm cho những mẹ và bé xứng đáng được nhận quà, được tôn vinh, được ngưỡng mộ. Còn nếu BTC khó khăn trong việc đọc và chọn lọc những bài hay thì dù rất bận em sẽ lọc những bài hay có nhiều người cùng quan tâm, góp ý để BTC thỏa sức chọn. Em sẽ lập 1 diễn đàn nho nhỏ quyên góp sữa và ban cố vấn riêng chỉ để phục vụ chương trình: Bé hỏi hay mẹ dạy đúng và mẹ phải hỏi cực hay và gợi ý cho bé hỏi hay để được trả lời đúng, để kịp tham gia chương trình kẻo không hết sạch sữa.
Em thật ngạc nhiên vì 1 diễn đàn lớn đến nỗi cả thế giới biết đến, được bình chọn này chọn no, tổ chức được nhiều chủ đề lớn, quyên góp được rất nhiều và chia sẻ đến hầu hết các đối tượng trong xã hội lại tuyển dụng 1 BTC keo kiệt và làm việc tắc trách như thế này. Nếu là em không bao giờ chỉ vì tiền bạc mà em phải 5 lần 7 lượt bị các bố mẹ đã từng yêu mến, tâm đắc và coi Diễn đàn như nhà mình giờ phải thất vọng, phẫn nộ và tiếc là mình đã lập cái ID trong Diễn đàn. Đây chỉ là 1 phần nhỏ chứ các Mod thừa sức hiểu còn những chuyện gì mà vì nể nhau nên chưa nói hết ra. Em là 1 người rất vị tha và hòa hoãn mà thay việc tham gia, ủng hộ Diễn đàn - điều này thì ai đã từng đọc 1 số bài viết của em đều nhận thấy_ mà phải mất cả thời gian dành cho con, dành cho gia đình, cho xã hội và cả thời gian làm việc từ thiện để tham gia ý kiến không cần thiết như thế này.
Một lần nữa, mong BTC và tất cả các đối tượng có liên quan xem xét lại đừng vì đồng tiền, đừng vì vật chất mà đánh mất lòng tin và sự yêu quý của các thành viên trong Diễn đàn. Nếu hết sữa thì bảo hết sữa và khóa chủ đề, bỏ chương trình này càng sớm càng tốt, đừng để mất hết uy tín bao năm gây dựng mới có được như vậy. Và nếu BTC và Diễn đàn cũng không làm được gì tốt hơn thì các bố mẹ yêu quý ơi, hãy cùng nhau tự khóa chương trình bằng cách dừng gửi tất cả các bài viết vì BTC đã hết sữa và đang làm việc quá tải, chúng ta có thể mở 1 topic khác mà không cần những hộp sữa, chính các con ta với sự ngộ nghĩnh, đáng yêu của chúng là món quà quý giá để chúng ta theo đuổi chủ đề này, đâu phải vì mấy hộp sữa phải khppng các bạn? Chào thân ái và đoàn kết, đồng lòng nhất trí:
Tất cả vì trẻ thơ!!!!!
Tất cả trẻ thơ và bố mẹ trẻ thơ đều vì WEBTRETHO
-----------Reply---------
Mình nghĩ Mẹ Xu hao _ Bap cai đừng nên nóng quá như thế. Tuy rằng bạn nói không có gì sai, nhưng đừng nên làm căng thẳng không khí diễn đàn và đặc biệt là một chuyên mục đang rất thú vị về các bé chứ.
Mình thấy bạn lập ID và bắt đầu tham gia WTT chính từ cuộc thi "Bé hỏi hay, mẹ dạy đúng" này. Giống như hồi trước mình lập ID và bắt đầu tham gia WTT từ cuộc thi "Sức khỏe của bé, niềm vui của mẹ" vậy. Rõ ràng nhờ những cuộc thi như thế này mà chúng ta mới chịu trở thành thành viên chính thức của WTT, còn bình thường chỉ đọc bài viết của mọi người thôi chứ chẳng post bài gì cả. Vậy, đừng vì một vài điểm không hài lòng với cuộc thi mà bạn nói xấu nó rồi nói xấu cả diễn đàn chứ.
Mà mình thấy như cuộc thi năm ngoái cũng của WTT với Dutch lady tổ chức, giải thưởng còn giá trị hơn nhiều mà BTC còn phải bổ sung thêm giải thưởng phụ cho mọi người. Đâu có chuyện nhém lại hay gì đâu. Cuộc thi năm nay giải thưởng ít hơn thông báo chắc là vì BTC không chọn được như đã tâm sự trong "nỗi lòng của BTC", chứ không có chuyện khuất tất gì đâu. Cứ từ từ xem BTC giải quyết số quà dư thế nào là biết ngay mà.
Qua vụ này mình thấy BTC cũng công tâm đấy chứ. Vì các thành viên "lên án" BTC toàn là các thành viên đoạt giải không à. Rõ ràng BTC chấm bài công bằng rồi, không ưu tiên ai hết. 
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi Me Heo Tin

Mình nghĩ Mẹ Xu hao _ Bap cai đừng nên nóng quá như thế. Tuy rằng bạn nói không có gì sai, nhưng đừng nên làm căng thẳng không khí diễn đàn và đặc biệt là một chuyên mục đang rất thú vị về các bé chứ.
Mình thấy bạn lập ID và bắt đầu tham gia WTT chính từ cuộc thi "Bé hỏi hay, mẹ dạy đúng" này. Giống như hồi trước mình lập ID và bắt đầu tham gia WTT từ cuộc thi "Sức khỏe của bé, niềm vui của mẹ" vậy. Rõ ràng nhờ những cuộc thi như thế này mà chúng ta mới chịu trở thành thành viên chính thức của WTT, còn bình thường chỉ đọc bài viết của mọi người thôi chứ chẳng post bài gì cả. Vậy, đừng vì một vài điểm không hài lòng với cuộc thi mà bạn nói xấu nó rồi nói xấu cả diễn đàn chứ.
Mà mình thấy như cuộc thi năm ngoái cũng của WTT với Dutch lady tổ chức, giải thưởng còn giá trị hơn nhiều mà BTC còn phải bổ sung thêm giải thưởng phụ cho mọi người. Đâu có chuyện nhém lại hay gì đâu. Cuộc thi năm nay giải thưởng ít hơn thông báo chắc là vì BTC không chọn được như đã tâm sự trong "nỗi lòng của BTC", chứ không có chuyện khuất tất gì đâu. Cứ từ từ xem BTC giải quyết số quà dư thế nào là biết ngay mà.
Qua vụ này mình thấy BTC cũng công tâm đấy chứ. Vì các thành viên "lên án" BTC toàn là các thành viên đoạt giải không à. Rõ ràng BTC chấm bài công bằng rồi, không ưu tiên ai hết. 
Thực tình mình là người mới và tham gia sau khi sinh con và vô tình đúng cuộc thi này chứ không phải vì cuộc thi này nhưng trước đây mình có tham gia Diễn đàn với 1 cái tên khác mà giờ không nhớ cả ID và mã khóa.
Mình đọc rất nhiều bài khen có chê có nhưng khen thì nhiều chê thì ít. Mình biết không có gì là hoàn hảo, cá nhân mình cũng nhiều thiếu xót và mình trưởng thành và dần trở thành 1 người vợ, người mẹ, người con, người chị tốt trong gia đình cũng nhờ trang web này. Nhưng càng về gần đây lại thấy nhiều mẹ và hầu như toàn các mẹ tham gia từ đầu bất bình gì đó về việc làm từ thiện và gần nhất là về cuộc thi này. Mình đã không định có ý kiến gì căng thẳng nhưng quả thật đọc những bức xúc của các mẹ và cùng sự chán nản nhất thời của cá nhân mà mình cũng buột ra 1 bài phê bình duy nhất này. Mình không có ý gì khác đâu
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi mebengoc

Cảm ơn BTC đã trao giải cho mình nhé, vui quá vậy là có quà cho con rồi. 

Chúc mừng mẹ nó nhá, chèn ơi mình cũng có tham gia, sao chả thấy đoạt giải nhỉ? hức hức.
Tặng hoa cho các mẹ rất chi là "pác học" và các bé rất chi là thông minh đi nào 


-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi BTC_BHH-MDD

" Vậy là 2 tuần lễ chỉ chọn được 4 câu để trao giải. BTC vừa post kết quả vừa cảm thấy áy náy vô cùng với thành viên. Có rất nhiều câu hỏi và trả lời thú vị được thành viên tham gia đóng góp. Nhưng biết làm sao được, kết quả đâu phải do một cá nhân quyết định. Các bài được chọn phải thuyết phục được BTC gồm các đại diện của Webtretho, của nhãn hàng Dutch Lady Gold và các chuyên gia tâm lý được mời làm cố vấn cho chương trình. Mà chỉ là những câu hỏi của trẻ con, có cần phải quan trọng vậy không ? Quan trọng lắm chứ. Vì quan sát và hỏi là những bước đầu tiên trong hành trình khám phá thế giới của bé mà. Không làm việc nghiêm túc là phụ công các bé và mẹ rồi.
Thôi thì BTC đành hy vọng vào sự đồng tình của thành viên với chất lượng những câu hỏi và đáp được chọn vậy. Sẵn đây góp với mọi người một bài viết rất thú vị về tầm quan trọng của câu hỏi tại sao. Mong rằng bài viết ít nhiều có ích cho mọi người nhé."
----------------------------
Tại sao? - Câu hỏi thiếu của giới trẻ Việt
Cách bạn đặt câu hỏi trước một sự vật hiện tượng thể hiện góc độ mà bạn quan tâm về chúng. Việc này cũng xây dựng cho bạn phản xạ trong những tình huống khác nhau.
1. Ai ? Cái gì? Thế nào?
Phan Lan Hương, một người bạn đang du học ở Malaysia đã kể cho tôi nghe một câu chuyện như thế này: Bằng thời gian này năm ngoái, cả thế giới còn đang bàng hoàng vì thảm họa sóng thần ở Đông Nam Á. Lớp Hương đang học được thầy giáo giao cho một bài tập lớn. Mỗi người phải tự chọn cho mình một khía cạnh mình quan tâm về thảm họa vừa qua để tìm tư liệu viết bài.
Hương đã đầu tư rất nhiều công sức cho bài tập đó: lên mạng lấy thông tin, lấy ảnh, trích những đoạn phỏng vấn người dân... Thậm chí cô còn nhờ vài người bạn ở Thái Lan quay tận cảnh bãi biển Phuket sau thảm họa để đưa vào slide cho sinh động.
Công phu sưu tầm, trích dẫn, tác phẩm của Hương đã tường thuật lại rất cảm động và chân thực khung cảnh điêu tàn và không khí tang thương do sóng thần gây ra. Tuy nhiên, khi nhận được điểm cho bài tập, Hương khá thất vọng: chỉ là điểm trung bình.
Trong khi đó, vài người bạn nước ngoài của cô lại đạt điểm khá, mặc dù bài làm không được công phu bằng. Vậy yếu tố quyết định ở đây là gì? Câu trả lời của thầy giáo đã làm Hương, cũng như tôi, người chỉ nghe thuật lại câu chuyện phải giật mình: Khi làm bài tập bạn đã đặt câu hỏi nào?
Hương đặt cho mình câu hỏi “Ai? ở đâu? Như thế nào?” và trả lời bằng một bài viết hoành tráng để miêu tả hiện tại. Trong khi đó, những người bạn nước ngoài lại đặt câu hỏi “Tại sao sóng thần lại gây ra hậu quả thảm khốc đến thế?” và từ nghiên cứu đó rút ra những bài học sau này.
Không thể bàn đến yếu tố chuyên môn, đúng hay sai, trong bài học mà những người bạn nước ngoài đã đề cập đến trong bài viết của họ. Tôi muốn nói đến cách họ nhìn cuộc sống. Cách họ phản ứng với nó.
“Ai? Cái gì? Thế nào?” là câu hỏi dành cho hiện tại. Tất cả chúng ta đều quen với cách hỏi ấy từ rất lâu rồi, đến nỗi nó bật ra như một phản xạ không điều kiện khi có chuyện gì bất ngờ xảy đến.
Những câu hỏi quen thuộc ấy chứng tỏ rằng bạn quan tâm đến những điều đang hiển hiện trước mắt hơn bất cứ gì khác. Trong khi bạn quên mất một điều là, nó mới dừng lại ở mức độ giúp con người nhận thức được sự việc chứ chưa thể dẫn chúng ta đến một giải pháp hay cái gì thiết thực hơn.
Trong khi đó, “Tại sao?” là câu hỏi tưởng như để tìm hiểu quá khứ nhưng thực ra lại thể hiện mối quan tâm đến tương lai. “Tại sao?” mới chính là câu hỏi quan trọng nhất. Nó giúp ta hiểu được mình đã làm gì đúng, và làm gì sai, từ đó rút ra những kinh nghiệm cần thiết cho bản thân trong tương lai.
Trả lời được câu hỏi “Tại sao?”, bạn sẽ không bao giờ phạm lại những thiếu sót cũ.
Bạn thường hay đặt câu hỏi nào cho mình? Cuộc sống của bạn sẽ nói lên điều đó. Câu hỏi “Tại sao?” tạo cho bạn một phản xạ nhanh nhạy theo hướng tìm cách giải quyết nhanh nhất cho sự việc mới phát sinh.
Câu hỏi “Ai? ở đâu? Thế nào?” đòi hỏi bạn nhiều thời gian hơn để xác định phương hướng. Trước một đám cháy, người hỏi “Tại sao cháy?” sẽ tìm đến nguồn lửa để dập tắt. Còn người hỏi “Cháy ở đâu? To không?” sẽ còn quan tâm xem có bao nhiêu nhà bị cháy? Đó là cửa hàng nào?... Và đến khi nhận thức được việc mình cần làm thì đã quá muộn.
Trong câu chuyện của Hương, sau khi thảm hoạ xảy ra, điều chúng ta cần quan tâm là làm thế nào để khắc phục hiện tại? Làm sao để lần sau không còn thảm họa như thế xảy ra nữa? Thái độ đó sẽ thực tế hơn nhiều so với việc than khóc cho những điều đã xảy ra, không thể thay đổi được.
Những người Việt Nam đang học tập ở nước ngoài đã công nhận rằng “Tại sao?” là câu hỏi quen thuộc của những người bạn ngoại quốc. Chính vì thế mà họ có “cảm giác nhanh nhạy” hơn các bạn trẻ Việt Nam.
Việc đi tìm câu trả lời cho câu hỏi của mình giúp họ hiểu sâu hơn về vấn đề, và quan trọng là biến những kiến thức sách vở thành kiến thức “sống”. Càng trong những trường hợp khẩn cấp cần phản ứng nhanh thì “cảm giác nhanh nhạy” của họ càng phát huy tác dụng.
Phương Thảo (du học sinh ở Nhật): “Khi tôi mới sang đây, tôi khá tự tin vì mình chăm chỉ và thông minh. Tuy nhiên sau một thời gian, tôi nhận ra rằng mình chỉ mới biết những điều trong sách vở. Trong những hoạt động thực tế, vào phòng thí nghiệm hay hoạt động xã hội chẳng hạn, trong khi du học sinh Việt Nam còn rất lúng túng thì các bạn nước ngoài lại hoàn toàn chủ động!”.
Quang Việt (du học sinh Mỹ): “Khi cùng làm thí nghiệm Hoá học, nếu như kết quả ra khác với tính toán lí thuyết thì học sinh Việt Nam sẽ lo lắng tìm cách “ăn gian” cho ra đúng kết quả. Còn học sinh Mỹ thì lại mày mò tìm xem yếu tố bất thường nào đã xen vào. Thế là từ lần sau, họ biết cách điều chỉnh thí nghiệm, còn tôi vẫn cứ loay hoay tìm cách “ăn gian”!”.
2. Những câu hỏi “Tại sao?” không được khuyến khích
Tôi hỏi một người bạn thân rằng có hay hỏi “Tại sao?” trước một sự việc không? Anh cười và bảo “Đấy là câu hỏi chỉ có bọn con nít mới hay hỏi!”. Tôi thấy đúng. Chúng ta ai cũng lớn lên từ những câu hỏi “Tại sao?” thời thơ bé. Câu hỏi đó như một bản năng, ai muốn trưởng thành cũng phải tự đi tìm câu trả lời cho mình. Nhưng rồi càng lớn, chúng ta càng ít hỏi câu hỏi quan trọng nhất ấy. Đó là kết quả của cách giáo dục truyền thống mà nhiều thế hệ đã trải nghiệm.
Đứa cháu họ của tôi, mới có 5 tuổi, nhìn thấy cái gì quanh mình cũng quay ra hỏi mẹ “Tại sao lại thế?”. Lúc đầu chị còn trả lời, sau rồi khó chịu gắt bẳn làm nó khóc oà lên. Dần dần tôi không thấy nó hỏi “Tại sao?” nữa. Mẹ bảo gì là răm rắp nghe theo, thế là được khen là ngoan, được ăn kẹo, được đi chơi cuối tuần.
Chính bản thân tôi, hồi còn lớp 2, trong giờ Tiếng Việt, đã giơ tay hỏi cô giáo “Tại sao người ta lại nói là “chợ búa”?”. Cô suy nghĩ một lát rồi chẳng trả lời. Tôi hỏi lại mấy lần, bị cô giáo mắng “Còn bé mà cứ thích vặn vẹo người lớn!”. Thế là thôi, từ đấy cũng biết ... khôn ra, chẳng bao giờ vặn-vẹo-người-lớn nữa.
Lên cấp THCS và THPT, nhiều người vẫn còn giữ cho mình thói quen hỏi “Tại sao?” khi chưa hiểu điều gì trong bài giảng của thầy cô giáo. Nhưng không nhiều trong số họ nhận được sự khích lệ từ giáo viên, hay từ những người bạn cùng lớp của mình.
Trần Thanh An (ĐH KHTN, ĐHQG): “Trong những giờ Vật lý đầu tiên được học, tôi rất hay giơ tay thắc mắc khi chưa hiểu chỗ nào đó. Những gì tôi nhận được sau những câu hỏi thường là ánh mắt kì quặc của bạn bè và một thái độ không mấy dễ chịu của thầy cô”.
Nhiều khi, những câu hỏi “Tại sao?” bị gác lại đến cuối giờ hoặc để dành đến tiết bài tập, và thường bị lãng quên nhanh chóng. Hoặc là thầy cô giáo đã không đủ nhiệt tình để giải thích cặn kẽ cho học sinh hiểu. Hoặc là sức ép phải “chạy” cho hết giáo án trong vòng 45 phút đã không cho thầy cô có thời gian dừng lại.
Dần dần, Thanh An thoả hiệp với cách chấp nhận những kiến thức được dạy theo kiểu photocopy. Và với những lĩnh vực đặc biệt như giáo dục giới tính thì lại càng khó khăn hơn với câu hỏi “Tại sao?”. Bởi bức tường “tế nhị”, “nhạy cảm”... luôn nhảy ra ngăn chặn kịp thời. Thói quen hỏi cũng mất dần.
Bước vào giảng đường đại học? Không có chỗ cho những câu hỏi ngoài ... giờ thi vấn đáp. SV nhiều khi cứ học vẹt theo những dòng chữ trong giáo trình mà cũng không hiểu lắm. Chẳng mấy ai đặt câu hỏi “Tại sao nó lại thế này, thế kia?”. Sự thụ động ấy gần như đã trở thành bản chất chung cho nhiều người Việt trẻ bây giờ.
3. Không thể chỉ trách người!
Người đặt câu hỏi là các bạn. Nếu thực sự khao khát câu trả lời, các bạn có thể tự mình đi tìm trước khi có ai đó mang sẵn đến cho mình.
Trở lại câu chuyện của Trần Thanh An (ĐH KHTN ĐHQG). An có vẻ rất bức xúc khi nói đến những câu hỏi “Tại sao?” bị bỏ xó của mình từ những ngày cấp II. Nhưng khi tôi hỏi lại rằng “Bạn có tìm thêm sách tham khảo để tìm hiểu hoặc hỏi anh chị lớn trong nhà chứ?”, An tảng lờ.
Lí do An có thể đưa ra rất nhiều: “không có thời gian”, “không biết sách nào mà mua”... Nhưng đó rõ ràng chỉ là cách biện hộ. Nếu chỉ đặt câu hỏi và không có nỗ lực tự trả lời, nhiều khi câu hỏi “Tại sao?” của bạn chỉ để thoả mãn tính tò mò nhất thời.
Dù sao Thanh An cũng đã đặt cho mình câu hỏi quan trọng ấy. Còn những bạn trẻ chỉ ưa chuộng “Ai? Thế nào? ở đâu?”, họ vẫn còn giữ tâm lí đối phó. Hành động “ăn gian” của Quang Việt (du học sinh Mỹ) trong phòng thí nghiệm chính là minh chứng: đối phó với thầy giáo, quan tâm đến điểm số hơn là bản chất của thí nghiệm.
Chính trong buổi thí nghiệm đó, Việt đã thua các bạn nước ngoài. Họ học được bài học kinh nghiệm cho những lần sau, còn Việt vẫn cứ mãi phải đối phó, vẫn “gạo vì điểm”. Việt đã không nhận ra rằng những bài học lí thuyết trên lớp chỉ để phục vụ cho những hoạt động thực tiễn. Cậu chạy theo điểm để rồi lỡ mất bài học thực sự cho mình.
Xét cho cùng, sự khác nhau trong cách nhìn nhận sự việc, cách quan tâm đến cuộc sống giữa những người trẻ Việt và bạn bè thế giới đã phản ánh rất rõ sự khác nhau trong tầm nhìn. Tủn mủn với những điều nhìn thấy trước mắt là cách hành xử của tầm nhìn ngắn hạn. Đi tìm nguyên nhân, giải pháp và đúc kết bài học cho tương lai mới là thái độ của những người có tầm nhìn vượt qua “ngày hôm nay” của chính mình.
Đứng thẳng lên đi. Và hãy bắt đầu nhìn ra xa hơn với câu hỏi “Tại sao?” cho bản thân mình.
Đoàn Minh (Nguồn: Sinh Viên Việt Nam)
http://vietnamnet.vn/giaoduc/chuyeng...006/01/531801/
Lúc trước khi ở Nga, trong một buổi thảo luận về cách sống học tập của người Việt chúng ta, đã từng có buổi thảo luận về vấn đề này: "người trẻ Việt ít có câu hỏi". Sự thiếu đặt ra các câu hỏi về một vấn đề nào đó khi xảy ra ở các sinh viên Việt là điều dễ phân biệt nhất. Đại đa phần các bạn rất thụ động, ít "tò mò", hiền lành nữa
.
Lúc ấy được các giáo sư phân tích nhiều về các cách học thực tế, vể các cách đặt vấn đề và về khái niệm "tại sao?" một cách chủ động hơn. Mình không muốn đứng để suy sét 1 nền giáo dục tạo cho người học tính thụ động, mà với tư cách 1 người mẹ chọn cách dạy con mình chủ động hơn mẹ nó khi xưa.
Hoàn toàn đồng tình với bài viết trên. 
-----------Reply---------
Trích:
Nguyên văn bởi mẹ jacki

Lúc trước khi ở Nga, trong một buổi thảo luận về cách sống học tập của người Việt chúng ta, đã từng có buổi thảo luận về vấn đề này: "người trẻ Việt ít có câu hỏi". Sự thiếu đặt ra các câu hỏi về một vấn đề nào đó khi xảy ra ở các sinh viên Việt là điều dễ phân biệt nhất. Đại đa phần các bạn rất thụ động, ít "tò mò", hiền lành nữa
.
Trích:
Nguyên văn bởi mẹ jacki

Lúc ấy được các giáo sư phân tích nhiều về các cách học thực tế, vể các cách đặt vấn đề và về khái niệm "tại sao?" một cách chủ động hơn. Mình không muốn đứng để suy sét 1 nền giáo dục tạo cho người học tính thụ động, mà với tư cách 1 người mẹ chọn cách dạy con mình chủ động hơn mẹ nó khi xưa.
Hoàn toàn đồng tình với bài viết trên. 
Mình trích dẫn ít thông tin dưới đây hy vọng giúp được các mẹ:
------------------------
PGS.TS. Nguyễn Công Khanh – Giám đốc Trung tâm Đảm bảo chất lượng Giáo dục và Khảo thí, Đại học Sư phạm Hà Nội sẽ cho chúng ta những lời khuyên cụ thể trong việc trả lời câu hỏi “Tại sao?” của bé.


